LỜI HẸN CÒN DANG DỞ
LỜI HẸN CÒN DANG DỞ
Có những cuộc chia ly không có lời hẹn ngày trở lại. Có những người ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, mang theo khát vọng bảo vệ Tổ quốc và để lại phía sau cả một gia đình nhỏ với biết bao yêu thương còn dang dở.
Anh Phúc lên đường nhập ngũ khi cuộc kháng chiến bước vào giai đoạn ác liệt. Ngày tiễn anh đi, người vợ trẻ (chị Liên) cố giấu nước mắt để mỉm cười. Trong vòng tay chị là đứa con chưa đầy một tuổi, còn ngây thơ chưa biết gọi hai tiếng "cha". Anh ôm con thật chặt, nhìn vợ thật lâu như muốn khắc ghi hình ảnh ấy vào tim, rồi lặng lẽ bước đi. Anh hứa sẽ trở về khi đất nước thanh bình.
Những tháng năm sau đó, người vợ ở lại một mình nuôi con khôn lớn. Chị vừa làm cha, vừa làm mẹ, vừa là chỗ dựa cho gia đình. Mỗi ngày trôi qua đều bắt đầu bằng hy vọng và kết thúc bằng nỗi nhớ. Mỗi lá thư từ chiến trường gửi về là một niềm vui, là động lực để chị tiếp tục chờ đợi. Còn đứa con lớn lên chỉ qua những lời kể của mẹ và tấm ảnh cũ đã ngả màu theo năm tháng.
Chiến tranh kéo dài, thư từ thưa dần rồi bặt hẳn. Người vợ vẫn tin rằng ở một nơi nào đó, anh vẫn đang chiến đấu và sẽ có ngày trở về. Chị chờ qua mùa mưa, mùa nắng, chờ qua những năm tháng tuổi trẻ dần khép lại.
Nhưng ngày chị mong đợi nhất cũng là ngày đau đớn nhất.
Người trở về không phải là anh, mà chỉ là một tờ báo tử. Trên tờ giấy mỏng ấy là vài dòng chữ ngắn ngủi thông báo anh đã anh dũng hy sinh vì Tổ quốc. Không có một cái ôm cuối cùng, không có một lời từ biệt, cũng không có hài cốt để gia đình đón về. Người lính năm nào ra đi bằng xương bằng thịt, trở về chỉ bằng một tờ giấy và ký ức còn mãi trong lòng những người thân yêu.
Đứa con lớn lên chưa từng được nắm lấy bàn tay của cha. Người vợ dành trọn tuổi xuân để chờ đợi, để nuôi con và gìn giữ tình yêu chưa bao giờ phai nhạt. Mỗi dịp ngày thương binh, liệt sĩ hay những ngày lễ lớn của đất nước, chị lại lặng lẽ thắp một nén hương trước bàn thờ, cầu mong ở nơi xa, anh được yên nghỉ.
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những mất mát mà nó để lại vẫn còn nguyên trong lòng biết bao gia đình. Có những người lính trở về trong niềm hạnh phúc đoàn viên, nhưng cũng có những người mãi mãi nằm lại nơi chiến trường, chỉ còn tên khắc trên bia đá và tờ báo tử được gia đình nâng niu như báu vật.
Câu chuyện ấy là lời nhắc nhở về giá trị của hòa bình hôm nay. Mỗi ngày bình yên chúng ta đang có đều được đánh đổi bằng tuổi xuân, máu và cả cuộc đời của biết bao người lính đã không thể trở về. Họ đã gửi lại phía sau tình yêu, gia đình và những ước mơ còn dang dở để đất nước được nở hoa trong hòa bình. Chính sự hy sinh thầm lặng ấy sẽ mãi được các thế hệ sau ghi nhớ và biết ơn.
Thực hiện: Lâm Oanh (Cháu ruột của Liệt sĩ Lâm Tiến Phúc, người được nhắc câu truyện)



