Người hoạt động cách mạng trước năm 1945

LỜI HẸN CÒN DANG DỞ (PHẦN 3)

Năm tháng lặng lẽ trôi đi. Đứa con trai ngày nào chỉ biết cha qua tấm ảnh cũ nay cũng đã trưởng thành, lập gia đình và có những đứa con của riêng mình. Trong ngôi nhà nhỏ, trên bàn thờ luôn có di ảnh của người cha liệt sĩ. Mỗi sáng mùng Một, ngày Rằm hay dịp lễ, Tết, anh đều cùng vợ và các con thắp nén hương, kể cho các con nghe về người ông mà các cháu chưa từng được gặp.

Nghệ An07/08/2026Xã Yên Na (Đoàn xã Yên Na)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

LỜI HẸN CÒN DANG DỞ (PHẦN 3)

Năm tháng lặng lẽ trôi đi. Đứa con trai ngày nào chỉ biết cha qua tấm ảnh cũ nay cũng đã trưởng thành, lập gia đình và có những đứa con của riêng mình. Trong ngôi nhà nhỏ, trên bàn thờ luôn có di ảnh của người cha liệt sĩ. Mỗi sáng mùng Một, ngày Rằm hay dịp lễ, Tết, anh đều cùng vợ và các con thắp nén hương, kể cho các con nghe về người ông mà các cháu chưa từng được gặp.

Những đứa trẻ thường ngây thơ hỏi:

– Ông nội đang ở đâu hả bố?

Người cha khẽ mỉm cười, đưa mắt nhìn lên tấm ảnh đã ngả màu theo năm tháng rồi nhẹ nhàng đáp:

– Ông nội đang ở trong trái tim của cả gia đình mình. Ông đã hy sinh để các con hôm nay được lớn lên trong hòa bình.

Lũ trẻ chưa hiểu hết ý nghĩa của sự hy sinh, nhưng mỗi lần nghe bố kể, chúng lại chăm chú nhìn vào tấm ảnh người lính trẻ với ánh mắt đầy kính trọng. Chúng biết rằng mình có một người ông là liệt sĩ, một người đã dành trọn tuổi xuân cho đất nước.

Có lần, vào dịp Ngày Thương binh - Liệt sĩ 27 tháng 7, cả gia đình cùng đến nghĩa trang liệt sĩ của huyện để dâng hương. Dù vẫn chưa tìm được phần mộ của ông, các cháu vẫn thành kính đặt bó hoa trước Đài tưởng niệm. Đứa cháu nội lớn nắm chặt tay bố và nói:

– Sau này lớn lên, con sẽ kể cho các em và các bạn nghe về ông nội của con.

Người cha lặng người. Anh nhận ra rằng sự hy sinh của cha mình chưa bao giờ bị lãng quên. Dòng máu của người lính năm xưa vẫn đang tiếp tục chảy trong từng thế hệ con cháu, không phải để cầm súng bước vào chiến tranh, mà để sống tử tế, học tập, lao động và góp sức xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp.

Người mẹ năm nào tóc đã bạc trắng. Mỗi chiều, bà vẫn ngồi trước hiên nhà nhìn về con đường cũ – nơi người chồng đã bước đi trong buổi sáng chia tay năm ấy. Dù biết ông sẽ không bao giờ trở về, nhưng trong lòng bà, lời hẹn năm xưa chưa bao giờ mất đi. Bởi bà hiểu, ông đã trở về theo một cách khác: trong sự trưởng thành của con trai, trong tiếng cười của các cháu nội, trong những mùa lúa chín trên quê hương và trong cuộc sống thanh bình của đất nước.

Ba thế hệ của một gia đình giờ đây cùng quây quần dưới một mái nhà. Người ông không còn hiện hữu bằng xương bằng thịt, nhưng tình yêu, lòng dũng cảm và sự hy sinh của ông đã trở thành di sản tinh thần quý giá nhất để con cháu noi theo. Có những người ra đi không để lại tài sản vật chất, nhưng lại để lại cho đời một di sản lớn lao hơn cả – đó là lòng yêu nước, đức hy sinh và niềm tin vào một tương lai hòa bình.

Lời hẹn năm ấy tuy còn dang dở, nhưng tình yêu dành cho gia đình và Tổ quốc thì chưa bao giờ kết thúc. Nó vẫn tiếp tục được viết nên qua từng thế hệ, trong mỗi việc làm tốt đẹp của con cháu hôm nay và mai sau.

 

Thực hiện: Lâm Oanh (cháu nội của Liệt sĩ Lâm Tiến Phúc) người được nhắc trong câu truyện

 

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
LỜI HẸN CÒN DANG DỞ (PHẦN 3) | Câu chuyện thời hoa lửa