LỜI HẸN CÒN DANG DỞ (PHẦN 4)
Thời gian tiếp tục trôi, những đứa cháu của người liệt sĩ năm nào cũng lần lượt trưởng thành. Chúng được lớn lên trong hòa bình, được học hành đầy đủ và chưa từng phải chứng kiến tiếng bom rơi hay cảnh chia ly của chiến tranh. Thế nhưng, trong ngôi nhà nhỏ ấy, hình ảnh người ông chưa một lần gặp mặt chưa bao giờ trở nên xa lạ.
LỜI HẸN CÒN DANG DỞ (PHẦN 4)
Thời gian tiếp tục trôi, những đứa cháu của người liệt sĩ năm nào cũng lần lượt trưởng thành. Chúng được lớn lên trong hòa bình, được học hành đầy đủ và chưa từng phải chứng kiến tiếng bom rơi hay cảnh chia ly của chiến tranh. Thế nhưng, trong ngôi nhà nhỏ ấy, hình ảnh người ông chưa một lần gặp mặt chưa bao giờ trở nên xa lạ.
Từ khi còn nhỏ, tôi đã nhiều lần đứng lặng trước di ảnh của ông trên bàn thờ gia tiên. Mỗi dịp ngày 27 tháng 7 hay những ngày lễ lớn của đất nước, cả gia đình lại quây quần thắp hương tưởng nhớ. Tôi thường lặng im nghe bà nội và bố kể về người lính trẻ đã rời quê hương khi tuổi đời còn rất trẻ, mang theo lời hẹn sẽ trở về sau ngày đất nước thống nhất. Nhưng lời hẹn ấy mãi mãi còn dang dở.
Lớn lên, tôi hiểu rằng nỗi đau lớn nhất của gia đình không chỉ là sự mất mát, mà còn là việc đến tận hôm nay vẫn chưa biết chính xác nơi ông nằm lại. Không có một ngôi mộ để con cháu đến thắp nén hương, không có một tấm bia ghi tên giữa nghĩa trang quê nhà. Mỗi lần nhìn bà nội lặng lẽ lau tấm ảnh cũ của ông, tôi lại thấy trong ánh mắt bà vẫn còn một niềm mong mỏi chưa bao giờ nguôi: một ngày nào đó, gia đình sẽ tìm được nơi an nghỉ của ông để đón ông về với quê hương.
Chính từ những câu chuyện ấy, trong tôi luôn cháy bỏng một khát vọng. Tôi mong một ngày có thể lần theo từng trang hồ sơ, từng kỷ vật, từng thông tin ít ỏi còn sót lại về đơn vị chiến đấu của ông. Tôi hy vọng sẽ gặp được những đồng đội cũ, những nhân chứng hoặc bất kỳ manh mối nào có thể đưa gia đình đến gần hơn với nơi ông đã yên nghỉ. Tôi hiểu rằng hành trình ấy sẽ rất dài và không hề dễ dàng, nhưng chỉ cần còn một tia hy vọng, tôi sẽ không từ bỏ.
Tôi luôn tin rằng, sau hơn nửa thế kỷ, dù thời gian có làm phai mờ nhiều dấu vết, thì sự hy sinh của ông vẫn được đất nước và đồng đội ghi nhớ. Có thể một ngày nào đó, nhờ sự giúp đỡ của các cơ quan chức năng, của những cựu chiến binh hay những người luôn đau đáu đi tìm đồng đội, gia đình tôi sẽ tìm được nơi ông nằm lại.
Đó không chỉ là mong ước của riêng tôi, mà còn là tâm nguyện của bà nội, của bố và của cả đại gia đình suốt bao nhiêu năm qua. Chúng tôi không tìm ông để xoa dịu quá khứ, mà để thực hiện lời hẹn còn dang dở của những người ở lại: được đón ông trở về trong vòng tay của gia đình, để mỗi nén hương được thắp đúng nơi ông yên nghỉ, để các thế hệ con cháu mai sau có thể tự hào kể rằng: "Ông nội của chúng tôi là một người lính đã hy sinh vì Tổ quốc."
Nếu ngày ấy thật sự đến, có lẽ bà nội sẽ mỉm cười thanh thản. Bởi sau bao năm chờ đợi, người bà yêu thương nhất cuối cùng cũng đã được trở về với quê hương, với gia đình và với những người chưa một ngày thôi nhớ ông.
Thực hiện: Lâm Oanh



