“Lời hẹn còn lại – Người lính lên đường”
“Lời hẹn còn lại – Người lính lên đường”
Đức Tân, huyện Tân Trụ, tỉnh Long An trước đây,
nay thuộc xã Vàm Cỏ, tỉnh Tây Ninh, là vùng đất
giàu truyền thống cách mạng. Trong những năm
kháng chiến chống Mỹ cứu nước, nơi đây là địa bàn
chiến đấu ác liệt, nơi nhiều người con đã lên đường
và mãi mãi không trở về.
Hạ sĩ Huỳnh Văn Quên là một trong những người con của vùng đất ấy. Sinh ra trong một gia
đình có truyền thống cách mạng, ông sớm tham gia lực lượng vũ trang. Năm 1968, với cương vị
Hạ sĩ, Tiểu đội phó Tiểu đoàn 1 Long An, ông cùng đồng đội bước vào cuộc Tổng tiến công và
nổi dậy Xuân Mậu Thân. Ở quê nhà, bà Nguyễn Thị Lệ vẫn chờ ngày ông trở về. Nhiều năm sau,
bà vẫn nhớ như in lời người lính trẻ trước ngày lên đường: "Đánh xong trận này, tui về cưới em."
Đó là lần cuối họ gặp nhau. Theo hồ sơ quân nhân, ngày 2 tháng 3 năm 1968, Hạ sĩ Huỳnh Văn
Quên anh dũng hy sinh khi làm nhiệm vụ. Ông không trở về như lời đã hẹn. Nhưng có một người
đã dành gần sáu mươi năm để gìn giữ lời hẹn ấy.
Bà Nguyễn Thị Lệ người vợ son sắt của Liệt sĩ Huỳnh
Văn Quên 60 năm chờ chồng_BÁO TUỔI TRẺ
Tác giả: GV.Lê Kim Duyên-Trường MN Hoa Hồng 2
Mùa xuân năm 1968 khép lại bằng sự hy sinh của
Hạ sĩ Huỳnh Văn Quên. Ở quê nhà, bà Nguyễn Thị
Lệ nhận tin dữ khi hai người còn chưa kịp nên
duyên vợ chồng. Lần gặp cuối cùng chỉ còn lại một
câu nói mà bà nhớ suốt cuộc đời: "Đánh xong trận
này, tui về cưới em." Nhưng người lính đã không
trở về. Chiến tranh kết thúc. Đất nước thống nhất.
Nhiều người bắt đầu cuộc sống mới. Riêng bà Nguyễn Thị Lệ vẫn lặng lẽ gìn giữ những kỷ vật
của người lính năm xưa. Theo những thông tin được báo chí ghi nhận, bà không lập gia đình.
Gần sáu mươi năm qua, những lá thư ông Quên gửi về vẫn được bà cất giữ cẩn thận. Mực trên
giấy đã nhạt màu theo thời gian, nhưng ký ức về người lính trẻ thì chưa bao giờ phai nhạt. Trong
một lá thư còn được lưu giữ, người lính trẻ viết:
"Thư về mong đợi thư lên,
Thư đi đừng lạc anh chờ nghe thư."
Hai câu thơ mộc mạc ấy đã theo bà Nguyễn Thị Lệ suốt gần sáu mươi năm. Không chỉ là
nỗi mong tin của một người lính nơi chiến trường, đó còn là kỷ vật còn lại của một mối tình đã
dừng lại giữa chiến tranh. Bà cũng gắn bó với gia đình liệt sĩ Huỳnh Văn Quên, chăm sóc cha mẹ
ông, cùng gia đình hương khói và gìn giữ ký ức về người đã khuất. Theo thời gian, bà được người
thân xem như một thành viên trong gia đình. Gần sáu mươi năm trôi qua. Mái tóc của người con
gái năm nào đã bạc. Những lá thư vẫn còn. Lời hẹn năm ấy vẫn còn. Cái tên Huỳnh Văn Quên
vẫn được bà nhắc đến bằng tất cả sự trân trọng. Mùa hè năm 2026, từ khu vực Công viên Văn
hóa Lê Thị Riêng, Thành phố Hồ Chí Minh, nơi các lực lượng chức năng đang thực hiện công
tác quy tập hài cốt liệt sĩ, thông tin về một di vật mang tên Huỳnh Văn Quên được công bố. Sau
gần sáu mươi năm chờ đợi, một tia hy vọng lại được thắp lên.
Từ tia hy vọng ấy, hành trình trở về bắt đầu.
Gần sáu mươi năm sau ngày liệt sĩ Huỳnh
Văn Quên hy sinh, hành trình tìm kiếm những
người còn nằm lại chiến trường vẫn chưa bao
giờ dừng lại. Đó là công việc âm thầm của
những cán bộ, chiến sĩ làm nhiệm vụ quy tập
hài cốt liệt sĩ; là sự phối hợp của các cơ quan
chức năng, các nhà khoa học và chính quyền Các em dâu an ủi bà Lệ trong ngày gia đình cùng lên công viên Lê
Thị Riêng (TP.HCM) thắp nhang tưởng niệm các liệt sĩ - Ảnh:
DUYÊN PHAN_BÁO TUỔI TRẺ
Bà Lệ với khoảnh khắc cười nhớ lại những kỷ niệm với
người thương - Ảnh: SƠN LÂM_BÁO TUỔI TRẺ
Tác giả: GV.Lê Kim Duyên-Trường MN Hoa Hồng 3
địa phương trong việc xác minh thông tin, đối chiếu hồ sơ, tìm lại tên tuổi cho những người đã
ngã xuống. Tháng 7 năm 2026, trong quá trình quy tập hài cốt liệt sĩ tại khu vực Công viên Văn
hóa Lê Thị Riêng, Thành phố Hồ Chí Minh - nơi trước đây là Nghĩa trang Đô Thành, lực lượng
làm nhiệm vụ phát hiện nhiều hài cốt cùng các di vật còn sót lại sau cuộc Tổng tiến công và nổi
dậy Xuân Mậu Thân năm 1968. Trong số những di vật ấy có một mảnh giấy còn lưu được thông
tin về người lính mang tên Huỳnh Văn Quên. Phát hiện đó nhanh chóng được các cơ quan chức
năng thông báo để tìm thân nhân và tiến hành các bước xác minh theo quy định. Ở quê nhà Vàm
Cỏ, thông tin ấy đến với gia đình như một tia hy vọng sau gần sáu mươi năm chờ đợi. Đối với
gia đình họ Huỳnh, đây không chỉ là hành trình tìm lại một người con. Đó còn là sự tiếp nối
truyền thống của một gia đình đã dành nhiều hy sinh cho Tổ quốc. Qua hai cuộc kháng chiến, gia
đình có nhiều người là liệt sĩ; có hai Bà mẹ Việt Nam anh hùng; có Anh hùng Lực lượng vũ trang
nhân dân Huỳnh Văn Đảnh - người chú ruột của liệt sĩ Huỳnh Văn Quên, được biết đến với chiến
công "76 viên đạn hạ 78 quân thù". Những mất mát ấy đã trở thành một phần lịch sử của gia đình
và của vùng đất Vàm Cỏ anh hùng. Nhưng giữa những hy sinh lớn lao ấy, mỗi người con vẫn
luôn là một khoảng trống không gì có thể bù đắp. Bởi vậy, dù thời gian đã lùi xa, việc tìm lại tên
tuổi, quê quán và nơi an nghỉ của từng liệt sĩ vẫn luôn là niềm mong mỏi của gia đình. Câu chuyện
của liệt sĩ Huỳnh Văn Quên và bà Nguyễn Thị Lệ vì thế không chỉ dừng lại ở một lời hẹn chưa
trọn. Đó còn là minh chứng cho đạo lý "Uống nước nhớ nguồn", cho trách nhiệm của Đảng, Nhà
nước và toàn xã hội trong công tác tìm kiếm, quy tập và xác minh danh tính các anh hùng liệt sĩ.
Mỗi hài cốt được tìm thấy. Mỗi di vật được gìn giữ. Mỗi cái tên được xác minh. Đều là thêm một
người con của Tổ quốc được trở về với gia đình, với quê hương và với ký ức của dân tộc.


