Khác

LỜI HẸN CÒN LẠI SAU CHIẾN TRANH

Một lời hẹn ước được trao giữa bão đạn chiến tranh đã trở thành ngọn hải đăng, soi đường cho hai con người tìm về nhau sau bão tố, viết nên một chuyện tình đẹp, thủy chung kéo dài gần nửa thế kỷ. Đó là câu chuyện của người lính đặc công quả cảm mất hai chân Huỳnh Đức Nữa (75 tuổi) và nữ y tá tận tụy Cao Thị Hoa (78 tuổi, ở khối phố Ngân Châu, P. Điện Ngọc, TX. Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam cũ - nay là P. Điện Bàn Đông, TP.Đà Nẵng). Câu chuyện của Huỳnh Đức Nữa và Cao Thị Hoa mang đúng chất của một “t

Đà Nẵng05/07/2026Nguyễn Thị Tú Trà (điện bàn đông)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Một lời hẹn ước được trao giữa bão đạn chiến tranh đã trở thành ngọn hải đăng, soi đường cho hai con người tìm về nhau sau bão tố, viết nên một chuyện tình đẹp, thủy chung kéo dài gần nửa thế kỷ.

Đó là câu chuyện của người lính đặc công quả cảm mất hai chân Huỳnh Đức Nữa (75 tuổi) và nữ y tá tận tụy Cao Thị Hoa (78 tuổi, ở khối phố Ngân Châu, P. Điện Ngọc, TX. Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam cũ - nay là P. Điện Bàn Đông, TP.Đà Nẵng).

Câu chuyện của Huỳnh Đức Nữa và Cao Thị Hoa mang đúng chất của một “tình yêu được tôi luyện trong lửa đạn” — không ồn ào, không màu mè, nhưng bền bỉ đến đáng kinh ngạc.

Giữa những năm tháng khốc liệt của chiến tranh, khi sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc, một lời hứa được trao đi thường không chỉ là cảm xúc nhất thời, mà gần như là một niềm tin để bám víu. Với ông Nữa, một người lính đặc công quả cảm, mất đi đôi chân sau chiến tranh là mất đi rất nhiều — không chỉ là thể xác, mà còn là những ước mơ rất đời thường. Nhưng chính lời thề năm xưa đã trở thành “ngọn hải đăng”, giúp ông không buông xuôi.

Còn bà Hoa, trong vai trò một y tá, đã chứng kiến quá nhiều mất mát. Việc bà giữ trọn lời hứa, đồng hành với một người thương tật nặng suốt hàng chục năm, không phải là điều dễ dàng. Đó không chỉ là tình yêu, mà còn là sự lựa chọn — lựa chọn gắn bó, chăm sóc, và đi cùng nhau qua gần nửa thế kỷ.

Những câu chuyện như vậy thường khiến người ta nhìn lại khái niệm “chung thủy” theo một cách rất khác. Không phải là những lời nói đẹp, mà là sự hiện diện bền bỉ qua thời gian, qua biến cố, qua cả những thay đổi không ai mong muốn.

Hành trình của Huỳnh Đức Nữa và Cao Thị Hoa không dừng lại ở một lời hứa trong chiến tranh — điều khiến câu chuyện trở nên đặc biệt chính là quãng đường họ đi để giữ lời hứa ấy.

Sau khi bị thương nặng và mất đi đôi chân, ông Nữa trở về đời thường với vô vàn khó khăn. Những năm sau chiến tranh, thông tin liên lạc còn hạn chế, mỗi người một nơi, họ gần như mất liên lạc hoàn toàn. Với nhiều người, đó có thể là dấu chấm hết cho một mối tình thời chiến. Nhưng với bà Hoa, lời thề năm xưa không phải điều có thể quên đi.

Bà vẫn lặng lẽ đi tìm. Không phải một hành trình “lãng mạn” theo kiểu phim ảnh, mà là những chuyến dò hỏi, những lần nghe tin rồi lại thất vọng. Phải mất rất nhiều năm, hai người mới có thể tìm lại được nhau — khi cả hai đều đã bước sang một giai đoạn khác của cuộc đời, mang theo những vết thương cả thể xác lẫn tinh thần.

Cuộc gặp lại không phải là sự bắt đầu dễ dàng. Ông Nữa khi ấy mang mặc cảm vì thương tật, từng nghĩ mình không còn xứng đáng với tình yêu. Nhưng bà Hoa lại chọn cách ở lại — không phải vì thương hại, mà vì đúng người mà bà đã hứa sẽ đi cùng.

Từ đó, cuộc sống của họ là những điều rất giản dị: chăm sóc nhau, vượt qua bệnh tật, cùng nhau già đi. Không có những điều lớn lao, nhưng chính sự bền bỉ ấy lại là điều hiếm gặp — đặc biệt trong bối cảnh mà cả hai đều đã trải qua quá nhiều mất mát.

Gần nửa thế kỷ trôi qua, họ vẫn ở bên nhau — không ồn ào, không phô trương, chỉ là những ngày bình dị cùng chăm sóc, sẻ chia và nương tựa. Lời thề năm xưa, tưởng như mong manh giữa bão đạn, lại trở thành sợi dây bền bỉ nối dài suốt một đời người.

Câu chuyện này thường khiến người ta tự hỏi: điều gì giữ một mối quan hệ kéo dài lâu đến vậy? Có lẽ không chỉ là tình yêu ban đầu, mà là sự lựa chọn lặp đi lặp lại mỗi ngày — chọn ở lại, chọn không rời đi, dù hoàn cảnh thay đổi thế nào.

Câu chuyện của họ không chỉ là một chuyện tình, mà còn là minh chứng cho sức mạnh của lòng thủy chung — rằng đôi khi, điều vĩ đại nhất trong tình yêu không nằm ở những khoảnh khắc rực rỡ, mà ở sự kiên định đi cùng nhau đến cuối con đường.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
LỜI HẸN CÒN LẠI SAU CHIẾN TRANH | Câu chuyện thời hoa lửa