Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

LỜI HẸN CỦA NHỮNG NGƯỜI CON PHỐ NÚI

Câu chuyện kể về liệt sĩ Hoàng Công Tum — người con của xã Chiến Thắng, huyện Bắc Sơn, Lạng Sơn. Cùng nhập ngũ một ngày với người bạn Trịnh Đức Thắng vào năm 1970, anh đã hy sinh anh dũng tại mặt trận Gia Lai khi tuổi đời còn rất trẻ. Truyện khắc họa tình đồng chí thiêng liêng và nỗi đau đáu của người y tá chiến trường sau hơn nửa thế kỷ.

Vĩnh Long28/04/2026Đoàn phường Phước Hậu (Đoàn phường Phước Hậu)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

CHƯƠNG 1: CHUYẾN TÀU ĐỊNH MỆNH NGÀY 23 THÁNG 4

Ngày 23 tháng 4 năm 1970 đã trở thành một cột mốc không thể phai mờ trong cuộc đời của những chàng trai xứ Lạng năm ấy. Từ các bản làng xa xôi của huyện Bắc Sơn và Cao Lộc, những thanh niên mười chín, đôi mươi đã cùng nhau ký tên vào lá đơn tình nguyện lên đường tòng quân.

Hoàng Công Tum rời xã Chiến Thắng, huyện Bắc Sơn – vùng đất giàu truyền thống cách mạng – để gia nhập vào đội hình của Quân khu 1. Tại đây, anh gắn bó thân thiết với Trịnh Đức Thắng, một người bạn sinh năm 1950 quê ở Cao Lộc. Thắng được đào tạo làm y tá, còn Tum trở thành người chiến sĩ trực tiếp cầm súng trên mặt trận. Họ cùng ăn chung một mâm, ngủ chung một sạp nứa trong suốt những tháng ngày huấn luyện thao trường trước khi nhận lệnh hành quân vượt dãy Trường Sơn tiến vào miền Nam.

"Tum này, tên chú là 'Chiến Thắng', quê chú cũng là 'Chiến Thắng', nhất định anh em mình phải cùng nhau thắng trận trở về xứ Lạng nhé!" — Anh Thắng vừa sắp xếp túi cứu thương vừa nói vui với bạn.

CHƯƠNG 2: TÂY NGUYÊN – KHÚC TRÁNG CA GIỮA RỪNG GIÀ

Năm 1971 - 1972, đơn vị của Tum và Thắng có mặt tại mặt trận Tây Nguyên khốc liệt. Gia Lai những ngày ấy là vùng đất của gió bạt ngàn, bụi đỏ và những cơn mưa rừng xối xả. Kẻ thù không chỉ có hỏa lực của địch mà còn là những cơn sốt rét ác tính rình rập.

Là một người con của núi rừng Bắc Sơn, Hoàng Công Tum nhanh chóng thích nghi với lối đánh du kích, bám trụ cao điểm. Anh luôn gương mẫu, gan dạ trong từng trận đánh chiếm chốt. Y tá Trịnh Đức Thắng túc trực ở tuyến sau nhưng luôn sát cánh cùng đơn vị trong mọi đợt xuất kích để kịp thời băng bó vết thương cho anh em. Mỗi lần gặp nhau sau trận đánh, hai người lại cùng nhau chia sẻ mẩu lương khô hay hớp nước suối, kể cho nhau nghe về nỗi nhớ quê hương Lạng Sơn da diết.

CHƯƠNG 3: HY SINH TRƯỚC NGƯỠNG CỬA CHIẾN THẮNG

Năm 1972, chiến sự tại Gia Lai bước vào giai đoạn quyết liệt. Địch tăng cường đánh phá nhằm cắt đứt tuyến hành lang tiếp tế của ta. Trong một trận chiến đấu trực diện bám trụ địa bàn, đơn vị của Hoàng Công Tum đã phải hứng chịu hỏa lực dữ dội từ máy bay và pháo binh địch.

Hoàng Công Tum đã chiến đấu vô cùng quả cảm để bảo vệ đồng đội và giữ vững vị trí chiến lược. Anh đã anh dũng hy sinh ngay trên chiến địa vào năm 1972. Sự ra đi của anh là một nỗi mất mát lớn lao đối với y tá Thắng và toàn đơn vị. Do điều kiện chiến trường lúc bấy giờ vô cùng khẩn trương và khốc liệt, đồng đội chỉ kịp đưa thi hài anh về an táng giữa rừng già Tây Nguyên, thuộc tỉnh Gia Lai.

Người con mang tên "Chiến Thắng" đã nằm lại khi tuổi xuân đang rực rỡ nhất, máu của anh hòa vào đất đỏ Gia Lai để dệt nên ngày toàn thắng của dân tộc.

CHƯƠNG 4: NỖI NIỀM NGƯỜI ĐỒNG ĐỘI XỨ LẠNG

Chiến tranh khép lại, ông Trịnh Đức Thắng trở về quê hương tại xã Hợp Thành, huyện Cao Lộc, Lạng Sơn. Dù thời gian đã trôi qua hơn 50 năm, mái đầu đã bạc trắng theo năm tháng, nhưng hình ảnh người đồng đội cùng nhập ngũ Hoàng Công Tum chưa bao giờ phai nhạt trong lòng người cựu y tá.

Suốt mấy mươi năm qua, ông Thắng vẫn tỉ mỉ lưu giữ thông tin về bạn. Ông nhớ rõ ngày hai đứa cùng lên đường (23/04/1970), nhớ quê hương Chiến Thắng của Tum và đặc biệt là tọa độ kỷ niệm nơi anh đã nằm lại giữa rừng sâu Gia Lai. Đối với ông, đó là một phần xương máu của tuổi trẻ Quân khu 1 gửi lại miền Nam, là lời hứa trở về cùng nhau năm xưa vẫn còn dang dở.

Ở tuổi xế chiều, ông Thắng mong muốn qua những dòng hồi ức này, thân nhân của liệt sĩ Hoàng Công Tum tại Bắc Sơn sẽ có thêm manh mối để sớm đưa anh trở về với đất mẹ Lạng Sơn. Ông tin rằng, linh hồn anh Tum sẽ luôn thanh thản khi biết rằng đồng đội và quê hương chưa bao giờ quên tên anh.

Thông tin người cung cấp:

  • Tên người cung cấp: Trịnh Đức Thắng (Năm sinh: 1950)

  • Địa chỉ: Xã Hợp Thành - huyện Cao Lộc - tỉnh Lạng Sơn

  • Năm nhập ngũ: 23/04/1970 (Cấp bậc: Trung sỹ, Chức vụ: Y tá)

  • Đơn vị: Quân khu 1

  • Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn
    LỜI HẸN CỦA NHỮNG NGƯỜI CON PHỐ NÚI | Câu chuyện thời hoa lửa