Mẹ Việt Nam Anh hùng

Lời hẹn dựng ngôi nhà và bản hùng ca của mẹ

Trên mảnh đất xã Vĩnh Tân, huyện Vĩnh Linh (nay là xã Cửa Tùng), tỉnh Quảng Trị - vùng quê từng oằn mình dưới mưa bom, bão đạn trong những năm tháng chiến tranh - biết bao người con ưu tú đã hiến dâng tuổi xuân, xương máu cho sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc. Gia đình Bà mẹ Việt Nam anh hùng Bùi Thị Xiếc là một trong những gia đình tiêu biểu của vùng đất ấy. Cuộc đời mẹ là hành trình lặng lẽ của một người phụ nữ đã dành trọn tuổi xuân cho cách mạng, chấp nhận những mất mát lớn lao để đổi lấy ngày đất nước hòa bình.

Quảng Trị01/08/2026Đoàn xã Bắc Ruộng (Bắc Ruộng)10 lượt xem0 lượt chia sẻ

Một ngày tháng Bảy, chúng tôi tìm về ngôi nhà nhỏ của mẹ trên vùng đất Cửa Tùng đầy nắng và gió. Ở tuổi 87, sức khỏe không còn như trước, nhưng ký ức về những năm tháng chiến tranh vẫn vẹn nguyên trong tâm trí mẹ. Chậm rãi nhấp ngụm nước, mẹ kể cho chúng tôi nghe câu chuyện về quê hương, gia đình và những năm tháng không thể nào quên.

Lời hẹn dựng ngôi nhà và bản hùng ca của mẹ

 Bà mẹ Việt Nam anh hùng Bùi Thị Xiếc.

Mẹ Bùi Thị Xiếc sinh 1939, trong một gia đình giàu truyền thống cách mạng. Thân sinh của mẹ là ông Bùi Công Say, người sớm tham gia phong trào đấu tranh chống áp bức, bóc lột của địa chủ, cường hào ở địa phương. Lớn lên trong cái nôi cách mạng ấy, từ thuở nhỏ mẹ đã sớm giác ngộ lý tưởng, một lòng tin theo Đảng và nuôi dưỡng ý chí kiên cường. Chính nền tảng ấy đã trở thành động lực để mẹ vượt qua mọi gian khổ, cống hiến trọn đời cho sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc.

Năm 18 tuổi, mẹ kết duyên với ông Nguyễn Đức Khả. Cuộc sống còn nhiều thiếu thốn nhưng hai vợ chồng luôn yêu thương, đùm bọc nhau và lần lượt đón ba người con trai chào đời. Khi chiến tranh ngày càng ác liệt, cả hai vợ chồng mẹ đều tham gia lực lượng dân quân địa phương, cùng bà con bám đất, bám làng bảo vệ quê hương.

Năm 1967, khi Vĩnh Linh trở thành một trong những trọng điểm đánh phá ác liệt của không quân Mỹ, gia đình mẹ sơ tán ra huyện Tân Kỳ, tỉnh Nghệ An theo chủ trương của Đảng và Nhà nước. Xa quê nhưng lòng mẹ chưa bao giờ nguôi nỗi nhớ quê hương và khát vọng được góp sức cho cách mạng.

Tháng 2-1968, ông Nguyễn Đức Khả anh dũng hy sinh trong khi làm nhiệm vụ. Sự ra đi của chồng là nỗi đau quá lớn. Từ đó, mẹ một mình gánh vác gia đình, thay chồng nuôi dạy 3 người con khôn lớn và tiếp tục tham gia phục vụ cách mạng.

Đến năm 1970, hưởng ứng lời kêu gọi của Đảng, mẹ trở về Vĩnh Linh tiếp tục phục vụ chiến đấu với nhiệm vụ giao liên, bảo đảm thông tin liên lạc và tải thương. Những cung đường bom đạn, những đêm băng rừng, lội suối, khiêng thương binh đã trở thành một phần ký ức không thể phai mờ trong cuộc đời mẹ. Mẹ nhớ lại: “Dù trời nắng hay mưa, tôi cũng không nghỉ ngày nào. Hai người thay nhau khiêng một cáng thương binh, có hôm đi hàng chục cây số. Mùa mưa đường trơn trượt, nhiều đoạn ngập nước, rất vất vả nhưng ai cũng động viên nhau cố gắng để đưa thương binh đến nơi an toàn. Có lúc máy bay địch bất ngờ thả bom, mọi người vừa chạy vừa tránh, bom ngớt lại tiếp tục lên đường. Ai cũng chỉ có một suy nghĩ là phải hoàn thành nhiệm vụ”.

Không chỉ trực tiếp làm nhiệm vụ, căn nhà của mẹ còn là nơi trú chân của nhiều cán bộ, chiến sĩ bị thương. Bằng tấm lòng nhân hậu, mẹ tận tình chăm sóc từng người cho đến khi bình phục. Hòa bình lập lại, nhiều đồng đội năm xưa vẫn tìm về thăm người mẹ già với tất cả lòng biết ơn và kính trọng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn