Lời hẹn dưới bóng cây xoài
Trước ngày lên đường, Tâm hứa với mẹ sẽ trở về trồng một cây xoài trước sân. Nhưng chiến tranh đã khiến lời hứa ấy được thực hiện bởi một người khác.
Tâm thích nhất là những buổi chiều ở quê.
Anh thường nằm dưới gốc xoài trước nhà, nghe tiếng ghe chạy trên con rạch và nhìn những đám mây trôi qua.
Ngày nhập ngũ, mẹ hỏi:
“Con sợ không?”
Tâm cười:
“Có chứ mẹ. Nhưng con đi rồi sẽ về.”
Trước khi đi, anh hái một quả xoài đặt lên bàn.
Anh nói:
“Sau này con về, con sẽ trồng thêm một cây nữa.”
Ở chiến trường, Tâm luôn giữ trong ba lô một tấm ảnh gia đình.
Những lúc nghỉ ngơi, anh thường kể với đồng đội về miền Tây.
Anh kể về mùa nước nổi, về những con đò và về cây xoài trước sân nhà.
Rồi một ngày, Tâm hy sinh.
Tin dữ trở về quê vào một buổi chiều mưa.
Mẹ anh ngồi rất lâu bên hiên.
Không ai nói được gì.
Nhiều năm sau, người em trai của Tâm trồng một cây xoài trước sân.
Cây lớn lên, ra hoa rồi kết trái.
Mỗi mùa xoài chín, mẹ anh lại đứng dưới gốc cây thật lâu.
Lời hứa của Tâm cuối cùng vẫn được thực hiện.
Chỉ tiếc rằng người hứa năm nào không còn ở đó để nhìn thấy cây xoài lớn lên.



