Lời hẹn dưới chân đê
Chiều xuống trên con đê dài chạy qua Tiên Sơn, nơi gió sông thổi lồng lộng và những rặng tre rì rào như kể chuyện xưa. Năm ấy, trước ngày lên đường, ba chàng trai trẻ – Thành, Vũ và Lợi – đã ngồi bên nhau dưới chân đê, chia nhau từng ngụm nước chè xanh. Họ đều là con của đất này, lớn lên cùng nhau, từng tắm sông, thả diều, và giờ đây cùng bước vào cuộc chiến vì quê hương.
Không ai nói nhiều về hiểm nguy, chỉ có một lời hẹn giản dị: “Ai còn sống thì phải trở về, kể lại cho làng mình nghe.” Câu nói tưởng như nhẹ, nhưng lại nặng như cả một lời thề.
Chiến trường chia họ mỗi người một hướng. Thành trở thành người liên lạc, băng rừng lội suối; Vũ ở đơn vị chiến đấu; còn Lợi làm công tác hậu cần. Những lá thư gửi về thưa dần theo năm tháng. Rồi một ngày, tin dữ báo về: Vũ đã ngã xuống trong một trận đánh ác liệt. Cả làng lặng đi. Mẹ Vũ không khóc thành tiếng, chỉ ngồi lặng trước hiên nhà, mắt nhìn xa xăm về phía con đê.
Nhiều năm sau, khi chiến tranh kết thúc, Thành và Lợi trở về. Họ cùng nhau lên đê, đứng đúng nơi năm xưa. Gió vẫn thổi như cũ, nhưng người thì không còn đủ. Thành lấy trong ba lô ra một chiếc khăn cũ – kỷ vật của Vũ – đặt xuống bãi cỏ. Lợi khẽ nói: “Chúng mình đã về… như lời hẹn.”
Không ai trả lời, nhưng trong gió chiều, dường như có một tiếng cười quen thuộc vang lên. Tình đồng chí của họ không dừng lại ở chiến tranh, mà còn sống mãi trong ký ức của quê hương, trong từng ngọn gió trên con đê ấy.



