LỜI HẸN DƯỚI GỐC ĐA
Gốc đa đầu làng là nơi Hòa và Lan từng hẹn nhau ngày tiễn Hòa nhập ngũ. Lan đưa cho Hòa một nắm đất quê, bảo: “Anh mang theo, để nhớ đường về.” Hòa giữ nắm đất trong túi áo suốt những năm chiến đấu. Mỗi khi mệt, anh lại sờ vào, như chạm vào quê nhà. Ngày đơn vị Hòa đánh trận cuối cùng, anh bị thương nặng. Trước lúc hy sinh, anh nhờ đồng đội gửi lại nắm đất cho Lan. Lan nhận nắm đất, òa khóc. Cô mang nắm đất ấy đặt lại dưới gốc đa, nơi lời hẹn chưa kịp thành. Gốc đa vẫn đứng đó. Còn lời hẹn c
Gốc đa đầu làng là nơi Hòa và Lan từng hẹn nhau ngày tiễn Hòa nhập ngũ. Lan đưa cho Hòa một nắm đất quê, bảo: “Anh mang theo, để nhớ đường về.” Hòa giữ nắm đất trong túi áo suốt những năm chiến đấu. Mỗi khi mệt, anh lại sờ vào, như chạm vào quê nhà. Ngày đơn vị Hòa đánh trận cuối cùng, anh bị thương nặng. Trước lúc hy sinh, anh nhờ đồng đội gửi lại nắm đất cho Lan. Lan nhận nắm đất, òa khóc. Cô mang nắm đất ấy đặt lại dưới gốc đa, nơi lời hẹn chưa kịp thành. Gốc đa vẫn đứng đó. Còn lời hẹn c



