Lời Hẹn Dưới Gốc Gạo
Mùa xuân năm 1953, làng Trường Thành (An Lão, Hải Phòng) vẫn bình yên dưới những tán tre xanh. Ban ngày, người dân ra đồng cấy lúa, trẻ con thả diều trên bãi đê. Nhưng khi màn đêm buông xuống, cả ngôi làng chìm trong sự cảnh giác. Ai cũng hiểu chiến tranh có thể ập đến bất cứ lúc nào.
Nam là chàng trai hai mươi tuổi, vốn là con của một gia đình làm nghề nông. Ban ngày, cậu cày ruộng như bao người khác, nhưng đêm đến lại âm thầm làm liên lạc cho đội du kích địa phương. Công việc của Nam là đưa thư, dẫn đường và vận chuyển lương thực đến căn cứ.
Ở đầu làng có một cây gạo già nở hoa đỏ rực mỗi độ tháng Ba. Dưới gốc cây ấy, Lan – cô gái cùng tuổi Nam – thường ngồi vá áo cho mẹ và chờ Nam đi qua.
"Anh lại đi nữa à?" Lan khẽ hỏi.
Nam mỉm cười, gật đầu.
"Chỉ vài hôm thôi. Khi nào hoa gạo rụng hết, anh sẽ về."
Lan không nói gì, chỉ lặng lẽ hái một bông hoa gạo đỏ, đặt vào tay Nam.
"Nếu có mệt, nhìn nó rồi nhớ là có người đợi."
Nam cẩn thận cất bông hoa vào túi áo.
Một đêm cuối tháng, tiếng súng bất ngờ vang lên từ đầu làng. Quân địch mở cuộc càn quét, lục soát từng ngôi nhà. Người dân vội đưa trẻ nhỏ và người già xuống hầm trú ẩn.
Nam đang trên đường mang tài liệu thì phát hiện một nhóm lính tiến về phía căn hầm nơi dân làng đang ẩn náu. Không kịp suy nghĩ, cậu chạy sang hướng khác, cố tình tạo tiếng động để đánh lạc hướng.
Đúng như dự đoán, toán lính lập tức đuổi theo.
Nam chạy băng qua cánh đồng, vượt qua con mương rồi men theo chân Núi Voi. Đến khi chắc chắn mọi người đã an toàn, cậu mới dừng lại. Nhưng một viên đạn đã sượt qua vai khiến cậu ngã xuống.
May mắn thay, đồng đội kịp thời tìm thấy Nam và đưa cậu về căn cứ.
Chiến tranh kéo dài thêm nhiều năm.
Ngày đất nước yên bình, Nam trở về làng với vết sẹo trên vai và chiếc ba lô cũ đã bạc màu.
Cây gạo đầu làng vẫn đứng đó.
Lan vẫn chờ dưới gốc cây như ngày nào.
Nhìn thấy Nam, cô khẽ cười:
"Anh về muộn hơn lúc hoa gạo rụng rồi."
Nam lấy từ túi áo ra một bông hoa gạo đã ép khô. Dù màu đỏ không còn tươi, cánh hoa vẫn nguyên vẹn sau bao năm.
"Anh giữ lời hẹn. Chỉ là phải mất nhiều mùa hoa mới trở về được."
Lan xúc động nhận lấy bông hoa. Phía xa, tiếng trẻ con nô đùa vang lên trên cánh đồng lúa xanh. Gió xuân khẽ thổi qua, làm những bông hoa gạo cuối mùa rơi lả tả xuống con đường làng.
Có những lời hẹn phải đi qua khói lửa mới thành hiện thực. Và cũng có những mùa hoa, dù đã qua rất lâu, vẫn nở mãi trong ký ức của những người từng sống vì quê hương.



