Cựu chiến binh

Lời hẹn dưới tán rừng Trường Sơn

tình đồng đội

Lào Cai06/08/2026Phường Trung Tâm (Đoàn phường Trung Tâm)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những tình bạn chỉ kéo dài một quãng đời.

Nhưng cũng có những tình đồng đội được viết bằng máu, bằng nước mắt và lòng quả cảm, để rồi theo những người lính đi suốt cả cuộc đời.

Trong một lần đến thăm và trò chuyện với cựu chiến binh trên địa bàn phường Trung Tâm, chúng tôi được nghe kể về một ký ức không bao giờ phai của những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước.

Ông kể rằng, năm ấy đơn vị hành quân dọc tuyến Trường Sơn. Những người lính còn rất trẻ, mang theo trong ba lô chỉ vài bộ quần áo, ít gạo, một cuốn sổ nhỏ và niềm tin mãnh liệt vào ngày đất nước thống nhất.

Giữa bom đạn ác liệt, họ sống cùng nhau, ăn chung nắm cơm, chia nhau từng ngụm nước, chiếc võng cũng thay nhau mắc. Khi một người sốt rét, cả tổ cùng chăm sóc. Khi hành quân xuyên rừng, người khỏe cõng ba lô giúp người yếu. Với họ, đồng đội không chỉ là người cùng chiến hào mà còn là anh em ruột thịt.

Một buổi chiều, trên đường làm nhiệm vụ, đơn vị bất ngờ bị máy bay địch oanh tạc. Đất đá tung lên mù mịt. Sau loạt bom đầu tiên, ông phát hiện người đồng đội thân thiết bị thương rất nặng.

Mặc cho bom vẫn nổ, ông cùng một số đồng chí lao trở lại, dìu đồng đội vào hầm trú ẩn. Người lính trẻ nắm chặt tay ông, giọng đứt quãng:

"Nếu tôi không trở về... sau này, nếu còn sống, hãy thay tôi về thăm mẹ."

Đó là câu nói cuối cùng.

Người đồng đội ấy đã mãi mãi nằm lại giữa đại ngàn Trường Sơn khi tuổi đời còn rất trẻ.

Chiến tranh kết thúc, đất nước hòa bình.

Nhớ lời hứa năm xưa, người cựu chiến binh tìm về quê của đồng đội. Ông mang theo chiếc ba lô cũ và cuốn sổ tay còn lưu lại tên tuổi của người đã khuất. Gặp mẹ của đồng đội, ông nghẹn ngào kể về những ngày hai người cùng chiến đấu, cùng chia nhau từng bữa cơm, từng giọt nước và về sự dũng cảm của người con đã hy sinh vì Tổ quốc.

Người mẹ ôm chầm lấy ông mà khóc.

Bà nói: "Con về là mẹ thấy như con trai mẹ cũng được trở về."

Đến hôm nay, mỗi khi nhắc lại câu chuyện ấy, đôi mắt người cựu chiến binh vẫn đỏ hoe.

Ông bảo rằng chiến tranh đã lấy đi nhiều đồng đội, nhưng không thể lấy đi tình nghĩa của những người lính. Những lời hứa năm xưa vẫn được họ gìn giữ, như một cách để những người đã ngã xuống vẫn luôn sống trong trái tim của những người còn ở lại.

Rời buổi gặp gỡ, chúng tôi càng thấu hiểu rằng, sức mạnh của quân đội Việt Nam không chỉ đến từ lòng yêu nước, mà còn được vun đắp bởi tình đồng đội thiêng liêng – thứ tình cảm được thử thách trong gian khổ, được tôi luyện giữa mưa bom bão đạn và được gìn giữ trọn vẹn suốt cả cuộc đời.

Những câu chuyện ấy không chỉ là ký ức của một thế hệ, mà còn là bài học quý giá để tuổi trẻ hôm nay biết trân trọng hòa bình, sống có trách nhiệm và tiếp nối truyền thống vẻ vang của cha anh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Lời hẹn dưới tán rừng Trường Sơn | Câu chuyện thời hoa lửa