LỜI HẸN GIỮA CHIẾN HÀO
Chiến hào mùa mưa ngập đầy bùn đất. Trong ánh đèn dầu leo lét, Lâm và Quang ngồi dựa lưng vào nhau, chuyền tay nhau bi đông nước cuối cùng. Họ quen nhau nơi thao trường, cùng tuổi, cùng rời quê nhà ra trận, và dần trở thành đôi bạn thân thiết.
Quang thường kể về cánh đồng lúa quê mình, còn Lâm lại mơ về ngày trở về dựng lại căn nhà nhỏ cho mẹ. Giữa chiến tranh khốc liệt, những câu chuyện giản dị ấy giúp họ tin rằng phía sau bom đạn vẫn còn một ngày mai bình yên.
Một đêm, đơn vị nhận lệnh chốt giữ cao điểm. Địch phản kích dữ dội. Khi Quang trúng đạn, ngã xuống bên chiến hào, Lâm đã lao ra che cho bạn, kéo Quang vào vị trí an toàn. Dù bị thương nặng, Lâm vẫn cố gắng băng bó cho bạn, miệng không ngừng động viên:
“Ráng lên, hết trận này mình về quê nghe mày!”
Trận đánh kết thúc khi trời vừa hửng sáng. Quang được cứu sống, còn Lâm mãi mãi nằm lại nơi cao điểm. Trong túi áo anh là mảnh giấy nhỏ, ghi vội mấy dòng: “Nếu tao không về, mày về thay tao chăm sóc mẹ.”
Nhiều năm sau, trên mảnh đất quê Lâm, Quang dựng một ngôi nhà mới. Mỗi mùa giỗ, anh thắp hương, lặng lẽ kể cho bạn nghe về cuộc sống hòa bình hôm nay – nơi tình bạn được đánh đổi bằng cả tuổi xuân và máu xương.



