Lời hẹn giữa chiến trường Vị Xuyên
Lời hẹn giữa chiến trường Vị Xuyên
Lời hẹn giữa chiến trường Vị Xuyên
Mùa hè năm 1984, mặt trận Vị Xuyên bước vào những tháng ngày vô cùng ác liệt. Trên những điểm cao 1509, 772, 685…, những người lính phải đối mặt với bom đạn và ranh giới sinh tử từng ngày.
Trong hoàn cảnh ấy, người lính trẻ Trần Tiến Xuân, chiến sĩ Sư đoàn 356, bị thương nặng ở vai trong một lần xung phong lên trận địa. Ông được đưa về trạm quân y điều trị.
Tại nơi những thương binh liên tục được chuyển về, ông gặp nữ quân y Đào Thị Đức Thắng, cán bộ công tác tại Bệnh viện 106, Quân khu II.
Giữa chiến trường khốc liệt, một cuộc gặp tưởng như rất bình thường lại trở thành một ký ức không thể nào quên. Người nữ quân y vẫn tận tình chăm sóc từng thương binh. Còn người lính trẻ, giữa những ngày tháng mà cái chết có thể đến bất cứ lúc nào, đã tìm thấy một điều rất đỗi bình dị: tình người và niềm tin vào ngày mai.
Chiến tranh rồi cũng đi qua.
Nhưng những người từng ở Vị Xuyên năm ấy vẫn mang theo ký ức về những năm tháng tuổi trẻ. Họ đã đi qua chiến tranh bằng lòng dũng cảm, bằng tình đồng đội và cả bằng những tình cảm rất đời thường.
Nhiều năm sau, khi trở lại chiến trường xưa, ông Trần Tiến Xuân vẫn thắp hương cho những người đã nằm lại. Những điểm cao năm nào giờ đây phủ màu xanh của cây cỏ, nhưng ký ức về những người lính tuổi đôi mươi vẫn còn đó.
Điều đáng nhớ: Có những cuộc gặp giữa chiến tranh chỉ diễn ra trong thời gian rất ngắn, nhưng đủ để con người mang theo suốt cả cuộc đời. Và trong khói lửa, tình yêu thương chính là một nguồn sức mạnh giúp người lính tin rằng chiến tranh nhất định sẽ kết thúc, hòa bình nhất định sẽ trở về.
Biên tập từ tư liệu về cựu chiến binh Trần Tiến Xuân được Báo Tuyên Quang đăng tháng 7/2026.



