Cựu chiến binh

Lời hẹn giữa đại ngàn

Lời hẹn giữa đại ngàn

Lào Cai02/12/2025Đoàn phường Trung Tâm (Đoàn phường Trung Tâm)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Lời hẹn giữa đại ngàn

Tôi vào giao liên khi mới mười chín tuổi. Ngày nghe cán bộ xã đọc tên mình, tôi lặng đi vài giây, rồi nhìn mẹ. Mẹ không khóc. Mẹ chỉ kéo tôi vào bếp, gấp cho tôi cái khăn rằn và bảo: “Con đi, nhớ giữ mình. Đường rừng thương người mà cũng giận người. Mẹ chờ.” Vậy là tôi đi. Tôi nhỏ con nhưng nhanh. Người ta bảo tôi hợp làm giao liên vì “chân êm như con sóc, mắt sáng như sao rừng”. Nhiệm vụ của tôi là mang tài liệu, mệnh lệnh, thuốc men, thư từ… băng qua những khu rừng mà đôi khi ngay cả mặt trời cũng không lọt xuống nổi. Tôi từng nghĩ mình sẽ quen dần với tiếng bom, với cái chết. Nhưng không. Không ai quen được với chiến tranh cả. Chỉ là chúng tôi buộc phải đi tiếp. ⸻ Ngày đầu gặp anh, tôi đang ngồi bên suối rửa bớt đất bám trên ống quần. Anh từ đâu đi tới, gùi nặng trên vai, miệng lại còn huýt sáo. Nghe tiếng sáo mà quên mất chiến tranh. Anh nhìn tôi cười, nụ cười hiền như ánh nắng trên lá: “Giao liên mà đi có một mình thì nguy hiểm lắm. Cho tôi đi cùng một đoạn nha?” Tôi đỏ mặt. Không phải vì trai gái gì đâu. Mà vì ít có ai nói với tôi bằng giọng nhẹ nhàng như thế giữa cái thời chỉ toàn tiếng đạn và tiếng chạy. Từ hôm đó, mỗi lần đội tôi đóng quân gần nơi anh công tác, anh đều tìm cách ghé thăm. Khi thì đưa tôi mấy viên đường. Khi thì đưa tôi chiếc lược gỗ gọt từ thân cây rừng. Lần nào cũng dặn: “Nếu có gì khó thì gọi anh. Đừng cố một mình.” Giữa rừng sâu, giữa chết chóc, tôi đã vô tình giữ giùm mình một góc bình yên… là anh. ⸻ Có lần tôi bị kẹt giữa hai hướng bom nổ. Đất đá đổ xuống như mưa. Tôi trốn dưới một khe suối khô, ôm chặt túi tài liệu vào lòng. Đang nín thở thì nghe tiếng anh gọi xa xa: “Lan! Lan ơi! Em đâu rồi?” Tôi bật khóc ngay lập tức. Không phải vì sợ chết. Mà vì biết có người đang đi tìm mình giữa sống chết như vậy. Anh kéo tôi ra khỏi khe suối, ôm tôi vào ngực. Ngực anh ấm, còn người tôi run như cọng lá. “Mai mốt đừng làm anh sợ vậy nữa.” Giọng anh khàn khàn vì chạy vội. Tôi lí nhí: “Em làm gì có muốn…” Anh xoa đầu tôi: “Sau chiến tranh, anh đưa em về thăm mẹ. Nhớ nha.” Lời hẹn đó… tôi mang theo suốt những năm tháng sau này. ⸻ Nhưng chiến tranh đâu có cho người ta giữ hết những điều đẹp. Một ngày tháng tám, đơn vị anh đánh một trận lớn. Tôi nhận nhiệm vụ mang tài liệu gấp ra tiền tuyến.

Trên đường, tôi gặp một đồng đội chạy ngược về, mặt tái xanh. Anh ấy chỉ nói một câu: “Đơn vị anh Phong… mất nhiều người lắm. Em đừng vào đó nữa.” Tôi nghe chỉ một chữ “Phong” là đứng sụm xuống, chân không còn nhấc nổi. Tôi cố chạy vào đến nơi. Khói bom còn nghi ngút. Tôi hét tên anh đến khản cổ. Người ta tìm thấy anh, nằm bên gốc cây lớn, tay còn nắm chặt cuốn sổ nhỏ anh hay ghi chép. Khuôn mặt bình yên đến kỳ lạ… như thể anh ngủ quên giữa tiếng bom đạn. Tôi ngồi xuống cạnh anh, cầm bàn tay đã lạnh đi, nói rất nhỏ: “Anh chưa đưa em về thăm mẹ mà… Anh hẹn rồi…” Gió rừng thổi qua, mang theo mùi đất ẩm và tiếng khóc của tôi hòa trong tiếng đại ngàn. ⸻ Hòa bình rồi. Tôi trở thành bà lão sáu mươi tuổi, tóc hoa râm, tay yếu chân chậm. Nhưng hễ đi qua rừng là tim tôi lại thắt lại. Tôi vẫn giữ chiếc lược gỗ anh tặng. Mỗi vết xước trên chiếc lược như một lát cắt của ký ức. Nhiều đêm tôi chải tóc mà nước mắt rơi lúc nào không hay. Có người hỏi tôi: “Cô tiếc thanh xuân không?” Tôi chỉ cười: “Không. Vì thanh xuân của tôi ở lại nơi anh nằm rồi.” Chiến tranh đã lấy đi anh – người hẹn đưa tôi về thăm mẹ. Nhưng chiến tranh cũng để lại trong tôi một điều: Một tình yêu không kịp nói thành lời. Một lời hẹn nằm lại mãi giữa đại ngàn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn