LỜI HẸN KHÔNG NGÀY TRỞ LẠI
Năm ấy, ông Hoàng Văn Coóc mới tròn 16 tuổi. Ở cái tuổi còn đang cắp sách đến trường, ông đã khoác ba lô, rời bản làng, rời người vợ trẻ để lên đường ra chiến trường Quảng Nam.
Năm ấy, ông Hoàng Văn Coóc mới tròn 16 tuổi. Ở cái tuổi còn đang cắp sách đến trường, ông đã khoác ba lô, rời bản làng, rời người vợ trẻ để lên đường ra chiến trường Quảng Nam. Lời hẹn ngày đi giản dị mà đau đáu: “Hòa bình, anh sẽ về”. Người ở lại là người vợ trẻ nơi thôn Nà Tông, xã Yên Hoa, tiễn chồng bằng đôi mắt đỏ hoe, giấu nước mắt vào trong lòng. Những năm tháng chiến tranh, bà sống trong nỗi chờ mong mòn mỏi. Mỗi sớm, bà ngóng tin từ chiến trường. Mỗi chiều, bà lặng lẽ vá áo, thổi cơm, tin rằng ở nơi xa, chồng mình vẫn đang chiến đấu vì Tổ quốc, vì ngày sum họp.
Nhưng chiến tranh khốc liệt đã không cho ông Hoàng Văn Coóc trở về. Ông anh dũng hi sinh tại chiến trường Quảng Nam, để lại phía sau một người vợ thủy chung, cả cuộc đời gắn với hai tiếng đợi chờ. Tháng năm trôi qua, tóc bà bạc dần theo năm tháng. Người chồng mãi mãi ở lại tuổi mười sáu, còn người vợ lặng lẽ đi hết cuộc đời trong ký ức, trong niềm tự hào xen lẫn nỗi đau không thể nguôi. Bà không khóc nhiều, chỉ giữ trong tim hình bóng người chồng - một liệt sĩ trẻ tuổi, đã hiến trọn tuổi xuân cho độc lập, tự do của dân tộc.
Câu chuyện của bà - người vợ liệt sĩ Hoàng Văn Coóc, đang sinh sống tại thôn Nà Tông, xã Yên Hoa, là minh chứng lặng thầm cho sự hi sinh lớn lao của biết bao gia đình Việt Nam. Đó không chỉ là mất mát, mà còn là niềm tự hào thiêng liêng, để các thế hệ hôm nay và mai sau mãi khắc ghi, trân trọng hòa bình, và sống xứng đáng với những hi sinh của cha ông.



