Người có công giúp đỡ cách mạng

lời hẹn mùa nhãn

Ninh Bình21/05/2026Trường THPT chuyên Lương Văn Tụy (Đoàn phường Hoa Lư)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong câu chuyện về những năm tháng quân ngũ, cựu chiến binh Nguyễn Đức Soát ít khi nhắc tới chiến công của bản thân. Điều ông nhớ nhiều hơn lại là những người đồng đội đã cùng mình đi qua tuổi trẻ. Trong số đó có một người bạn cùng khóa mà mỗi lần nhắc lại, giọng ông luôn chùng xuống.Hai người cùng học tập, huấn luyện, cùng trực ban và chia sẻ với nhau những năm tháng đầu đời quân ngũ. Người đồng đội ấy có tính tình vui vẻ, thường mang thư nhà ra đọc cho cả phòng nghe mỗi khi nhận được tin từ quê. Những câu chuyện rất đỗi bình dị về mùa màng, về cha mẹ, về khu vườn đầy cây ăn quả ở quê nhà khiến cả căn phòng nhỏ những ngày xa nhà như ấm áp hơn.Trước một lần thực hiện nhiệm vụ, anh quay sang nói vui với ông Soát: “Hòa bình rồi tôi mời ông về quê ăn nhãn.” Đó chỉ là một câu nói rất đỗi bình thường của những người lính trẻ, không ai nghĩ nó sẽ trở thành lời hẹn dang dở.Nhưng chuyến bay hôm ấy, người đồng đội ấy đã không trở về.Ông Soát kể rằng ngày nhận tin, cả đơn vị lặng đi. Không ai nói với ai câu nào. Chiếc cốc nước của anh vẫn còn trên bàn, cuốn sổ ghi chép vẫn để mở, bộ quần áo gấp gọn nơi đầu giường vẫn nguyên như lúc người chủ của nó rời đi. Mọi thứ còn đó, chỉ thiếu một con người.Nhiều năm sau chiến tranh, trong một lần gặp mặt đồng đội, ông mang theo bức ảnh cũ chụp thời trai trẻ. Trong tấm ảnh đen trắng ấy, tất cả đều còn rất trẻ, ánh mắt đầy nhiệt huyết và niềm tin. Khi chỉ tới người bạn năm xưa, ông dừng lại khá lâu rồi chỉ cười nhẹ: “Tôi vẫn chưa kịp về quê ăn nhãn.”Có những lời hẹn tưởng chừng rất nhỏ, nhưng chiến tranh đã khiến chúng ở lại mãi mãi. Và với những người lính đi qua chiến tranh như ông Nguyễn Đức Soát, ký ức về đồng đội đôi khi còn sâu đậm hơn cả những trận đánh hay chiến công của một đời quân ngũ.

Thư viện ảnh

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn