LỜI HẸN NĂM 1975 VÀ TRÁI TIM BẤT TỬ TUỔI HAI MƯƠI
Có những con người ra đi khi tuổi đời vừa tròn hai mươi, nhưng những câu thơ, dòng thư họ viết để lại lại hóa thành hành trang tinh thần cho cả một dân tộc. Giữa những năm tháng bão táp của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, khi hàng ngàn sinh viên Hà Nội gạt niềm riêng, xếp lại bút nghiên để bước vào chiến trường khốc liệt, người thanh niên Hà Thành Nguyễn Văn Thạc đã cất bước với một tâm hồn trong trẻo, một ý chí thép và một "lời hẹn" kỳ diệu tạc vào lịch sử.

LỜI HẸN NĂM 1975 VÀ TRÁI TIM BẤT TỬ TUỔI HAI MƯƠI
Có những con người ra đi khi tuổi đời vừa tròn hai mươi, nhưng những câu thơ, dòng thư họ viết để lại lại hóa thành hành trang tinh thần cho cả một dân tộc. Giữa những năm tháng bão táp của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, khi hàng ngàn sinh viên Hà Nội gạt niềm riêng, xếp lại bút nghiên để bước vào chiến trường khốc liệt, người thanh niên Hà Thành Nguyễn Văn Thạc đã cất bước với một tâm hồn trong trẻo, một ý chí thép và một "lời hẹn" kỳ diệu tạc vào lịch sử.
Là sinh viên xuất sắc khoa Toán – Cơ, Trường Đại học Tổng hợp Hà Nội, Nguyễn Văn Thạc lên đường nhập ngũ vào ngày thu tháng 9 năm 1971. Giữa ranh giới mong mong của sự sống và cái chết, anh mang theo cuốn sổ tay "Chuyện đời" để ghi lại từng nhịp đập của tuổi trẻ kiên cường.
Nhưng có lẽ, điều khiến thế hệ mai sau ngạc nhiên và xúc động nhất chính là bức thư anh gửi cho người bạn gái Như Anh chỉ sau 12 ngày khoác áo tân binh. Anh từng viết:
"Bất kỳ một vinh quang nào cũng cần phải trả bằng mọi giá. Và khó khăn gian khổ càng nhiều, thử thách càng nhiều, sự vinh quang đó càng trở nên rực rỡ. Chúng ta đừng đi tìm những chân lý sâu xa đơn thuần qua những áng văn và những bài thơ, bài toán. 30/4/1975 Thạc sẽ trả lời cho P. câu: Hạnh phúc là gì?..."
Tại sao một chàng trai mới tròn hai mươi tuổi, giữa những ngày đầu gian khổ của đời lính, lại có thể đưa ra một mốc thời gian kỳ diệu đến thế? Đó không đơn thuần là một lời đoán trước, mà là niềm tin sắt đá, là sự thấu thị của cả một thế hệ sẵn sàng hy sinh để đổi lấy ngày độc lập. Lịch sử đã chứng minh: Ngày 30/4/1975, đất nước trọn niềm vui thống nhất. Câu trả lời về "Hạnh phúc" mà anh gửi lại không còn là chuyện riêng của một tình yêu lứa đôi, mà đã hóa thành hạnh phúc nghẹn ngào của hàng triệu gia đình Việt Nam ngày Nam - Bắc sông núi gấm vóc liền một dải.
Ngày 3/7/1972, tại Ngã ba Đồng Lộc rực lửa, Nguyễn Văn Thạc gửi lại cuốn nhật ký gối đầu giường về hậu phương. Chỉ gần một tháng sau, giữa chiến trường Quảng Trị khói lửa mịt mù, anh đã ngã xuống khi tuổi đời vừa tròn hai mươi. Anh chưa kịp nhìn thấy ngày 30/4 lịch sử, nhưng chính máu xương của anh và đồng đội đã trải đường cho ngày vinh quang ấy bừng sáng.
Năm 2005, khi cuốn nhật ký được xuất bản với tên gọi "Mãi mãi tuổi hai mươi", hàng triệu trái tim đọc lại từng dòng chữ của anh đã không cầm được nước mắt. Nguyễn Văn Thạc nằm xuống, nhưng ước mơ, lý tưởng và khí chất của người trí thức Hà Nội thời chiến vẫn sống mãi cùng sông núi.
Nhìn lại hành trình tuổi hai mươi của anh, thế hệ trẻ hôm nay càng cảm nhận sâu sắc giá trị của hai chữ "Hòa bình". Hạnh phúc mà chúng ta đang hưởng thụ hôm nay chính là món quà được đánh đổi bằng thanh xuân, bằng máu và bằng cả những lời hẹn còn dang dở của những người anh hùng như Nguyễn Văn Thạc.



