Lời hẹn ngày hòa bình!
Tôi lên đường vào một buổi sáng làng còn ngái ngủ. Mẹ đứng ở hiên nhà, không khóc, chỉ dặn tôi nhớ giữ sức. Còn em tiễn tôi ra bến sông. Em không nói nhiều, chỉ đưa cho tôi chiếc khăn tay và bảo: “Khi nào hòa bình, anh nhớ về.” Tôi gật đầu, nghĩ rằng lời hẹn ấy giản đơn lắm, như bao lời hẹn khác của tuổi trẻ...

Lời Hẹn Ngày Hòa Bình
Tôi lên đường vào một buổi sáng làng còn ngái ngủ. Mẹ đứng ở hiên nhà, không khóc, chỉ dặn tôi nhớ giữ sức. Còn em tiễn tôi ra bến sông. Em không nói nhiều, chỉ đưa cho tôi chiếc khăn tay và bảo: “Khi nào hòa bình, anh nhớ về.” Tôi gật đầu, nghĩ rằng lời hẹn ấy giản đơn lắm, như bao lời hẹn khác của tuổi trẻ.
Những năm tháng sau đó, tôi mới hiểu không có lời hẹn nào giản đơn giữa thời chiến. Tôi đi qua rừng sâu, qua những trận đánh dài tưởng không có điểm dừng. Có những đêm nằm trong hầm, tiếng bom xa dội lại, tôi lấy chiếc khăn tay ra nắm chặt. Nó đã sờn, nhưng mùi quen thuộc ấy khiến tôi nhớ mình còn có một nơi để trở về.
Thư từ thưa dần. Không phải tôi quên em, mà vì mỗi lần cầm bút, tôi không biết phải bắt đầu từ đâu. Tôi sợ viết về hiểm nguy thì em lo, mà viết về bình yên thì không thật. Còn em, vẫn gửi thư cho tôi đều đặn. Em kể những chuyện rất nhỏ: mùa lúa mới, con sông cạn nước, mẹ tôi hay ra ngõ ngồi chờ. Chính những điều nhỏ ấy đã giữ tôi lại trong những ngày tưởng như không thể đứng vững.
Có lần tôi bị thương. Nằm giữa ranh giới của sống và chết, tôi chợt nhớ đến lời hẹn năm nào. Tôi tự nhủ, mình chưa thể dừng lại ở đây. Tôi còn nợ em một ngày hòa bình.
Rồi chiến tranh cũng qua. Tôi trở về làng trong một buổi chiều yên gió. Con đường cũ vẫn còn đó, chỉ có tôi là đã khác. Em đứng trước cổng, gầy hơn xưa, nhưng ánh mắt thì không đổi. Chúng tôi nhìn nhau rất lâu, không ai nói gì. Có lẽ vì mọi lời nói lúc ấy đều thừa.
Bây giờ, mỗi chiều ngồi trước hiên nhà, tôi lại nhớ về lời hẹn năm xưa. Hóa ra, điều quý giá nhất tôi mang về từ chiến tranh không phải là những kỷ niệm hào hùng, mà là việc tôi đã giữ được lời hẹn của mình - trở về trong hòa bình, và còn có em ở đó chờ tôi.



