Lời hẹn ngày thống nhất
Hai người bạn nhập ngũ cùng một ngày, cùng một lời hẹn. Họ hứa sẽ cùng trở về quê khi đất nước yên bình. Trên chiến trường, họ luôn sát cánh bên nhau. Một người thích vẽ tranh, người kia thích làm thơ. Giữa bom đạn, họ vẫn tin ngày thống nhất không còn xa. Trận đánh cuối cùng diễn ra khốc liệt hơn mọi lần. Người làm thơ ngã xuống giữa làn đạn. Người còn lại ôm bạn trong khói lửa mịt mù. Ngày đất nước thống nhất, anh trở về một mình. Trong ba lô là bài thơ còn dang dở. Mỗi năm tháng Tư, anh lại đọc thơ trước mộ bạn. Lời hẹn năm xưa được giữ bằng ký ức và nước mắt.


