Lời hẹn ngày trở về
Chiều hôm trước ngày rời quê, Cu Nâu ngồi rất lâu bên hiên căn nhà tranh. Cha đang sửa lại chiếc cán cuốc đã cũ. Ngoài sân, tiếng gà gọi nhau về chuồng. Gió từ cánh đồng thổi qua hàng tre, mang theo mùi rơm mới. Ngày mai, Cu Nâu sẽ đi.

Chiều hôm trước ngày rời quê, Cu Nâu ngồi rất lâu bên hiên căn nhà tranh.
Cha đang sửa lại chiếc cán cuốc đã cũ. Ngoài sân, tiếng gà gọi nhau về chuồng. Gió từ cánh đồng thổi qua hàng tre, mang theo mùi rơm mới.
Ngày mai, Cu Nâu sẽ đi.
Lần đầu tiên cậu phải xa ngôi nhà đã gắn bó với mình từ thuở nhỏ.
Cha nhìn con rồi hỏi:
— Con có sợ không?
Cu Nâu im lặng một lúc rồi đáp:
— Có một chút.
Cha mỉm cười:
— Sợ cũng không sao. Quan trọng là biết mình đi vì điều gì.
Cu Nâu nhìn về phía cánh đồng.
— Con đi để học hỏi, để giúp được mọi người... và sau này còn trở về với quê mình.
Cha gật đầu.
Hai cha con ngồi bên nhau rất lâu.
Đêm ấy, Cu Nâu gần như không ngủ. Cậu nhớ những ngày chăn trâu, những buổi học dưới mái đình, những bữa cơm nghèo bên cha và những người hàng xóm đã luôn giúp đỡ gia đình mình.
Cậu tự nhủ:
“Nhất định mình sẽ trở về.”
Sáng hôm sau, trước khi đi, cha đưa cho cậu một nắm cơm nhỏ.
— Mang theo ăn dọc đường.
Cu Nâu nhận lấy, rồi quay lại nhìn căn nhà lần cuối.
Cậu nói:
— Cha ở nhà giữ gìn sức khỏe. Con sẽ trở về.
Cha không nói gì ngay. Một lúc sau, ông đặt tay lên vai con:
— Cha chờ.
Chỉ hai tiếng ấy thôi, nhưng Cu Nâu nhớ mãi.
Ra đến đầu làng, cậu gặp mấy người bạn cùng tuổi. Có người hỏi:
— Bao giờ cậu về?
Cu Nâu cười:
— Khi nào xong việc, tớ sẽ về.
Một người bạn nói:
— Nhớ mang chuyện ở nơi khác về kể cho chúng tớ nghe nhé.
Cu Nâu gật đầu.
Đoàn người tiếp tục bước.
Đi được một quãng, cậu quay lại nhìn Quỳnh Đôi. Những mái nhà thấp thoáng sau hàng cây. Con đường làng vẫn bình dị như mọi ngày, nhưng trong mắt cậu hôm ấy, quê hương đẹp hơn bao giờ hết.
Cậu đưa tay vẫy cha lần cuối.
Rồi quay đi.
Lời hẹn “ngày trở về” cứ vang lên trong lòng cậu theo từng bước chân.
Không ai biết phía trước sẽ có những khó khăn nào.
Không ai biết bao lâu nữa cậu mới được nhìn lại mái nhà tranh.
Nhưng Cu Nâu mang theo một niềm tin giản dị: đi xa không có nghĩa là rời bỏ quê hương. Có những người phải bước ra khỏi mái nhà nhỏ của mình để học cách sống có trách nhiệm, rồi một ngày trở về góp sức dựng xây chính nơi đã nuôi mình lớn lên.
Và lời hẹn với cha, với quê hương, trở thành hành trang quý giá nhất trong ngày cậu rời làng.



