Bài viết

"LỜI HẸN SAU 50 NĂM" – NHÂN CHỨNG KỂ VỀ ANH HÙNG LIỆT SĨ NGUYỄN VĂN BỔN

TP. Hồ Chí Minh17/07/2026Đoàn Phường Đông Hòa (Đoàn Phường Đông Hòa)4 lượt xem0 lượt chia sẻ
"LỜI HẸN SAU 50 NĂM" – NHÂN CHỨNG KỂ VỀ ANH HÙNG LIỆT SĨ NGUYỄN VĂN BỔN

Mùa hè đỏ lửa năm 1972, Thành cổ Quảng Trị trở thành chiến trường khốc liệt bậc nhất trong cuộc kháng chiến chống Mỹ. Hàng nghìn chiến sĩ đã chiến đấu suốt 81 ngày đêm để giữ từng tấc đất.

Trong số đó có chiến sĩ trẻ Nguyễn Văn Bổn. Trước giờ xuất kích, anh cùng đồng đội hẹn nhau:

"Nếu ai còn sống, hãy trở lại tìm đồng đội."

Cuộc chiến diễn ra vô cùng ác liệt. Sau một trận pháo kích dữ dội, Nguyễn Văn Bổn và nhiều chiến sĩ đã mãi mãi nằm lại bên dòng sông Thạch Hãn.

Người sống sót trong trận chiến ấy là cựu chiến binh Lê Bá Dương. Suốt nhiều năm sau hòa bình, ông luôn đau đáu về lời hẹn năm xưa.

Ông cùng đồng đội nhiều lần quay trở lại Quảng Trị để tìm kiếm hài cốt những người đã hy sinh. Có những ngày họ lặng lẽ đi dọc bờ sông Thạch Hãn, thắp nén hương và gọi tên từng đồng đội.

Trong một buổi giao lưu với đoàn viên thanh niên, ông Lê Bá Dương nghẹn ngào kể:

"Chúng tôi trở về không phải để tìm quá khứ, mà để thực hiện lời hứa với những người đã nằm lại."

Ông cũng là tác giả những câu thơ nổi tiếng được khắc tại bến thả hoa sông Thạch Hãn:

"Đò lên Thạch Hãn xin chèo nhẹ,
Đáy sông còn đó bạn tôi nằm..."

Mỗi mùa tri ân tháng Bảy, hàng nghìn người dân và đoàn viên thanh niên lại thả hoa đăng trên sông Thạch Hãn để tưởng nhớ các anh hùng liệt sĩ. Đó cũng là cách thế hệ hôm nay tiếp nối lời hẹn của những người lính năm xưa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn