Anh hùng Lao động

Lời hẹn sau ngày chiến thắng

Trong những năm tháng khốc liệt trên tuyến đường 12A ở Quảng Bình, Nguyễn Thị Kim Huế đã cùng đồng đội ngày đêm san lấp hố bom, bảo đảm giao thông và bảo vệ tuyến đường chiến lược nối miền Bắc với chiến trường miền Nam. Giữa khói lửa chiến tranh, chị từng nói rằng mình sẽ sinh con khi đất nước hoàn toàn giải phóng. Câu nói giản dị ấy đã trở thành một lời hẹn thiêng liêng của cả một thế hệ thanh niên Việt Nam.

TP. Hồ Chí Minh31/07/2026Xã Phú Thịnh (Xã Phú Thịnh)4 lượt xem0 lượt chia sẻ
Lời hẹn sau ngày chiến thắng

Những năm 1965–1967, tuyến đường 12A của tỉnh Quảng Bình là một trong những mục tiêu bị không quân Mỹ đánh phá dữ dội nhất. Đây là con đường huyết mạch dẫn sang nước bạn Lào và nối liền tuyến vận tải chiến lược Trường Sơn.

Bom đạn trút xuống ngày đêm. Đường vừa được sửa xong thì lại xuất hiện những hố bom mới. Núi đá đổ xuống, cây rừng cháy đen, mặt đường bị cày xới đến tan hoang.

Giữa khung cảnh ấy, Nguyễn Thị Kim Huế cùng mười lăm nữ thanh niên xung phong của Tiểu đội 6 vẫn kiên trì bám trụ. Công việc của họ là lấp hố bom, dẫn đường cho xe qua trọng điểm, cứu thương và vận chuyển lương thực, đạn dược.

Có những ngày, cả tiểu đội phải làm việc liên tục từ sáng đến tối. Đêm xuống, họ lại cầm đèn tín hiệu đứng bên đường để hướng dẫn các đoàn xe đi qua khu vực nguy hiểm.

Nguyễn Thị Kim Huế là tiểu đội trưởng. Dù tuổi đời còn rất trẻ, chị luôn là người xung phong nhận nhiệm vụ khó khăn nhất. Đồng đội kể lại rằng chị ít khi nói về những hiểm nguy đang phải đối mặt. Điều khiến chị quan tâm nhiều nhất là làm sao để mọi người đều được an toàn.

Năm 1967, chị được ra Hà Nội tham dự Đại hội Anh hùng, chiến sĩ thi đua toàn quốc. Đây cũng là dịp chị được gặp Chủ tịch Hồ Chí Minh.

Khi biết chị đã lập gia đình nhưng vẫn chưa có con, Bác Hồ ân cần hỏi:

  • Cháu đã có dự định gì cho tương lai chưa?

Nguyễn Thị Kim Huế lễ phép trả lời:

  • Thưa Bác, khi nào đất nước hoàn toàn giải phóng, cháu mới nghĩ đến chuyện riêng của mình.

Nghe xong, Bác mỉm cười, động viên chị phải hoàn thành tốt nhiệm vụ, đồng thời chăm lo cho hạnh phúc gia đình. Cuộc gặp gỡ ngắn ngủi ấy đã trở thành ký ức theo chị suốt cuộc đời.

Nhiều năm sau chiến tranh, Nguyễn Thị Kim Huế vẫn ở lại mảnh đất Quảng Bình, nơi từng ghi dấu tuổi thanh xuân của mình. Ngôi nhà nhỏ của chị nằm không xa con đường 12A năm xưa. Mỗi sáng thức dậy, nhìn những đoàn xe nối đuôi nhau qua lại, chị lại nhớ đến đồng đội của mình, những người đã gửi lại tuổi xuân giữa đại ngàn Trường Sơn.

Chị thường nói rằng bản thân không phải là người đặc biệt. Điều đặc biệt chính là tinh thần của cả một thế hệ đã sống, chiến đấu và hy sinh vì độc lập của Tổ quốc.

Ngày nay, câu chuyện của Nguyễn Thị Kim Huế vẫn được nhắc lại như một biểu tượng đẹp về lòng dũng cảm, sự thủy chung và niềm tin son sắt vào ngày đất nước hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn