Lời hẹn trước ngày trở lại đơn vị
Tôi vẫn nhớ buổi chiều hôm ấy. Sau những ngày được về thăm gia đình, tôi phải trở lại đơn vị. Thời gian ở nhà trôi nhanh đến mức tôi chưa kịp quen với cảm giác được sống giữa những người thân thì đã đến lúc phải lên đường.

Tôi vẫn nhớ buổi chiều hôm ấy. Sau những ngày được về thăm gia đình, tôi phải trở lại đơn vị. Thời gian ở nhà trôi nhanh đến mức tôi chưa kịp quen với cảm giác được sống giữa những người thân thì đã đến lúc phải lên đường.
Mẹ dậy từ rất sớm để chuẩn bị hành trang cho tôi.
Bà xếp vào ba lô ít gạo rang, mấy củ khoai và một chiếc khăn tay đã được giặt sạch. Tôi bảo:
— Mẹ để ở nhà dùng, con mang nhiều rồi.
Mẹ chỉ cười:
— Đường xa, có thêm chút gì thì cứ mang theo.
Tôi hiểu mẹ không chỉ muốn gửi theo những món đồ ấy. Mẹ muốn gửi theo cả tình thương của người ở lại.
Trước lúc đi, tôi ra thăm hàng xóm và chào mấy người bạn cũ. Ai cũng hỏi khi nào tôi lại về.
Tôi chỉ biết cười:
— Khi nào có phép, tôi sẽ về.
Đến gần trưa, tôi khoác ba lô lên vai.
Mẹ đứng trước cửa.
Tôi nhìn căn nhà nhỏ, nhìn khu vườn, nhìn con đường làng quen thuộc. Những cảnh vật bình thường ấy bỗng trở nên quý giá vô cùng.
Mẹ bước đến chỉnh lại quai ba lô cho tôi.
— Con đi đường cẩn thận.
Tôi gật đầu:
— Mẹ ở nhà giữ gìn sức khỏe.
Mẹ im lặng một lúc rồi nói:
— Nhớ viết thư về cho mẹ.
Tôi đáp:
— Con sẽ viết.
Đó là lời hẹn đơn giản nhất mà tôi có thể nói.
Tôi bắt đầu bước đi.
Mới đi được một đoạn, tôi nghe tiếng gọi phía sau:
— Con ơi!
Tôi quay lại.
Mẹ đứng ở đầu sân.
— Khi nào đất nước yên bình, con về nhà nhé!
Tôi đứng lặng.
Rồi tôi nói thật to:
— Nhất định con sẽ về!
Tôi không biết lúc ấy mẹ có nghe rõ không.
Nhưng tôi nhớ lời hẹn ấy suốt những năm chiến đấu sau này.
Trên đường trở lại đơn vị, tôi gặp một người đồng đội cũng đang trở về sau ngày phép. Anh hỏi:
— Nhà cậu thế nào?
Tôi cười:
— Mẹ tôi bảo phải trở về.
Anh gật đầu:
— Mẹ tôi cũng nói vậy.
Hai chúng tôi cùng im lặng.
Mỗi người đều mang theo một lời dặn từ quê nhà.
Đến đơn vị, anh em ùa ra hỏi thăm. Tôi mở ba lô, lấy những món quà mẹ gửi rồi chia cho mọi người.
Một đồng đội cầm củ khoai lên, cười:
— Quà quê quý quá!
Tôi cười theo.
Nhưng trong lòng tôi lúc ấy có một điều rất rõ ràng: mình phải hoàn thành nhiệm vụ và cố gắng trở về.
Những ngày sau đó, mỗi khi mệt mỏi, tôi lại nhớ đến lời mẹ dặn.
“Nhất định con sẽ về.”
Câu nói ấy trở thành một lời tự nhắc nhở.
Không phải vì tôi nghĩ chiến tranh dễ dàng.
Mà bởi phía sau mình có gia đình, có quê hương và có những người đang chờ đợi.
Nhiều năm sau, khi chiến tranh kết thúc, ngày trở về cuối cùng cũng đến.
Tôi bước xuống con đường làng năm xưa.
Mẹ đã già hơn rất nhiều.
Nhưng bà vẫn nhận ra tôi.
Tôi đứng trước mặt mẹ, chẳng biết nói gì.
Mẹ chỉ nắm lấy tay tôi:
— Con về thật rồi.
Tôi gật đầu.
Lời hẹn năm nào cuối cùng đã được thực hiện.
Đến bây giờ, tôi vẫn nghĩ rằng người lính trong chiến tranh mang theo rất nhiều thứ: hành trang, nhiệm vụ, kỷ niệm và những lời dặn của người thân.
Nhưng có lẽ thứ quý giá nhất chính là niềm tin rằng sau những năm tháng gian khổ, sẽ có một ngày mình được trở về với quê hương.


