Lời hẹn tuổi già với đồng đội
Hoàn thành nhiệm vụ quốc tế, đơn vị rút quân. Ông Bằng được bay thẳng từ Phnom Penh về Thái Nguyên. Còn ông Thăng đi một hành trình khác: đường bộ, rồi tàu hỏa, mất 4 ngày 3 đêm mới ra Bắc.
“Lính trẻ ngủ vật trên toa tàu, balô làm gối, bụi phủ trắng mặt,” ông kể. Không còi chào, không hoa đón. Chỉ có những thân người mệt mỏi, mang theo cả chiến tranh trong giấc ngủ chập chờn.
Về đến Đại Từ (Thái Nguyên), họ nhận nhiệm vụ sẵn sàng chiến đấu. Nhưng khi ổn định đội hình, chiến tranh biên giới phía Bắc đã kết thúc.
“Đến thì họ rút mất rồi,” ông nói, như một tiếng thở dài. Từ 1979 đến 1981, họ đóng chốt, chờ đợi trong im lặng – một dạng hy sinh không tiếng súng.
Năm 1981, sau 7 năm quân ngũ, ông La Văn Thăng trở về quê, lập gia đình, sống cuộc đời bình dị. Chiến tranh lùi xa, nhưng tình đồng đội thì không.
Ba người còn lại của “bốn chàng trai năm 1974” giữ một lời hẹn lặng lẽ: mỗi lần đi nhận trợ cấp, lại rủ nhau cùng đi. Không cần nói nhiều. Chỉ cần nhìn nhau là đủ.
Trong căn nhà sàn, giữa gió chiều miền núi, họ nhắc tên “thằng Lơ” – người không kịp trở về.
“Chiến tranh lấy đi nhiều thứ, nhưng tình đồng đội thì không bao giờ mất,” ông Thăng nói.
Câu chuyện của ông không phải để kể công. Nó là một lời nhắc: hòa bình hôm nay được dựng lên từ những cuộc đời lặng lẽ như thế. Và nếu không kịp lắng nghe, sẽ đến một ngày không còn ai để kể nữa.



