LỜI HẸN ƯỚC BÊN BÃI CÁT TRẮNG
Lễ tiễn đưa lực lượng vũ trang và cán bộ Phú Quốc lên tàu đi tập kết ra miền Bắc theo Hiệp định Giơ-nê-vơ.
Sau chín năm kháng chiến trường kỳ gian khổ, vùng biển Bãi Giống (Dương Tơ) trở thành nơi chứng kiến một cuộc chia ly mang tầm vóc lịch sử của quân dân huyện đảo. Một chiếc cổng chào bằng lá dừa đơn sơ nhưng trang trọng được dựng lên giữa bãi cát trắng mịn, mang dòng chữ đầy lưu luyến: "Quân dân tạm biệt". Hàng ngàn người dân từ khắp các ngả đường, từ các xã Cửa Dương, Hàm Ninh đến thị trấn Dương Đông đều đổ về đây, mang theo bánh trái, khoai củ và cả những tình cảm nồng hậu nhất để tiễn đưa những người con ưu tú của đảo lên tàu ra Bắc.
Trong không khí ấy, những cái nắm tay thật chặt và những giọt nước mắt nghẹn ngào lăn trên má là hình ảnh thường trực. Đối với người dân Phú Quốc, bộ đội chính là người thân, là những người đã cùng họ nếm mật nằm gai suốt "Chín Năm" kháng chiến. Cuộc chia ly diễn ra trong sự lưu luyến khôn nguôi, nhưng trên gương mặt mỗi người vẫn rạng ngời một niềm tin sắt đá. Theo tinh thần Hiệp định, mọi người đều tin rằng chỉ sau hai năm nữa, khi tổng tuyển cử được thực hiện, họ sẽ lại được đoàn tụ trên mảnh đất quê hương.
Giữa đám đông, những cánh tay giơ cao hai ngón tay tạo thành hình chữ V (biểu tượng của Victory - Chiến thắng) đã trở thành một ký hiệu thiêng liêng. Đó không chỉ là lời chào, mà là lời thề son sắt: "Hai năm nữa chúng ta sẽ gặp lại". Niềm tin ấy mãnh liệt đến mức nó át đi nỗi đau của sự chia lìa, biến cuộc chia ly thành một ngày hội của hy vọng.
Tuy nhiên, đằng sau sự lạc quan của quần chúng là những tính toán chiến lược đầy cam go của những người lãnh đạo. Anh Năm Trì (Lâm Minh Mẫn) – người sau này trở thành Bí thư Huyện ủy – đã sớm nhận thấy thực tế phức tạp. Trong những buổi trao đổi nội bộ, anh thẳng thắn chia sẻ rằng việc nói đi tập kết là để nghi binh, đánh lạc hướng địch. Thực tế, nhiều cán bộ cốt cán sẽ ở lại, bám dân, bám đất để chuẩn bị cho một cuộc chiến chính trị gay gắt hơn. Anh Năm Trì dặn dò đồng đội: "Chúng ta đi học chính trị khoảng ba tháng... khi trở về sẽ khó khăn hơn nhiều. Chính quyền ta bàn giao cho dịch rồi, chúng có chính quyền, có súng; chúng ta chỉ có hai bàn tay hoạt động bí mật...".
Lời hẹn ước "Hai năm" trên bãi cát Dương Tơ năm ấy cuối cùng đã không thể trở thành hiện thực theo cách mà mọi người mong đợi, bởi kẻ thù lật lọng và tình hình biến đổi. Những người ở lại như chị Tư Bông, anh Năm Nhất phải đối mặt với sự khủng bố, bắt bớ dã man ngay sau khi tàu vừa khuất bóng. Nhưng chính ký ức về buổi tiễn đưa tại Bãi Giống, về lời thề dưới cổng chào lá dừa và niềm tin của nhân dân đã trở thành nguồn sức mạnh tinh thần vô giá. Nó giúp những người chiến sĩ cách mạng kiên trì bám trụ suốt hơn 20 năm ròng rã sau đó, giữ vững ngọn lửa phong trào cho đến ngày toàn thắng.
Câu chuyện "Lời hẹn ước bên bãi cát trắng" mang đến một bài học về giá trị của sự kiên trung và lòng tin.
Ký hiệu "hai ngón tay" và lời hẹn ước hai năm cho thấy khi con người có niềm tin vào chính nghĩa và lý tưởng, họ có thể vượt qua mọi nỗi đau ly tán và nghịch cảnh.
Đằng sau cuộc chia tay là những quyết định cân não của các chiến sĩ cách mạng. Có những người ra đi để chuẩn bị lực lượng, có những người ở lại để chấp nhận hiểm nguy, nhưng tất cả đều chung một mục đích: giải phóng quê hương.
Đối với các em học sinh, câu chuyện này là một lời nhắc nhở về cái giá của hòa bình. Mỗi tấc đất tại Bãi Giống, Phú Quốc đều thấm đẫm tình quân dân và những lời thề danh dự. Các em cần học tập tinh thần trách nhiệm và lòng yêu nước của thế hệ cha ông, để hiểu rằng sự đoàn kết và niềm tin sắt đá chính là vũ khí mạnh nhất của dân tộc Việt Nam trước mọi kẻ thù.


