Mẹ Việt Nam Anh hùng

Lời hẹn ước dang dở tuổi đôi mươi

Mẹ Huyến ngồi đó, đôi bàn tay gầy guộc chậm rãi lần theo từng nét chữ khắc trên tấm bằng “Tổ quốc ghi công”.

Hà Tĩnh20/08/2026Đoàn xã Kiến Đức (Kiến Đức)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mẹ bồi hồi nhớ lại, ngày ấy, anh Cát là sinh viên Trường Đại học Bách khoa, đầy triển vọng, học giỏi, mê văn chương, có năng khiếu đàn hát. Năm 1978, hay tin em trai Nguyễn Văn Đường hy sinh tại chiến trường Tây Nam, lòng anh Cát như thắt lại. Chàng sinh viên ấy quyết định gác lại bút nghiên lên đường nhập ngũ, mang theo lời thề trả món nợ máu xương cho người em trai thân yêu. 

Tiễn anh Cát ra trận, mẹ như đứt từng đoạn ruột.

Mất mát từ người con thứ hai chưa kịp nguôi ngoai, mẹ chỉ muốn anh ở lại làm chỗ dựa cho gia đình, đỡ đần mẹ lo toan nhà cửa, kiếm tiền nuôi các em ăn học. Thế nhưng, trước ý chí sắt đá của con, người mẹ nén nỗi đau riêng vào lòng. “Chiến tranh không biết sống chết lúc nào. Tôi đã mất một đứa con, giờ đứa còn lại tha thiết đòi đi. Nhưng người mẹ nào cũng giữ con lại, lấy ai chiến đấu bảo vệ Tổ quốc”, mẹ Huyến nghẹn ngào.

Lời hẹn ước “con sẽ về” cuối cùng cũng hóa thành bất tử. Năm 1980, Nguyễn Văn Cát hy sinh tại chiến trường khi cùng đồng đội chiến đấu bảo vệ biên giới Tây Nam. Chỉ trong hai năm ngắn ngủi, mẹ nhận về hai nỗi đau tột cùng, hai người con trai yêu quý mãi mãi ở lại tuổi đôi mươi.

Ngày giấy báo tử gửi về nhà, mẹ vẫn đang tất bật với gánh hàng rong ngoài chợ. Dẫu cầm tờ giấy trên tay, nhưng mẹ vẫn không nguôi hy vọng rằng anh Cát còn sống. Mọi người cứ nghĩ có lẽ là báo tử nhầm, vì trong mắt gia đình, anh Cát vốn là người khôn ngoan và lanh lẹ. Niềm tin ấy khiến mẹ và các em cứ mong ngóng, đợi chờ anh suốt một thời gian dài sau đó.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn