Lời hẹn ước dưới bóng cây kơ-nia
Bên bờ con suối Tây Nguyên đại ngàn, Hùng và H'Nhân trao nhau lời hẹn ước tình yêu dưới bóng một cây kơ-nia cổ thụ. Hùng là anh bộ đội cụ Hồ từ miền Bắc vào, còn H'Nhân là cô gái giao liên người Ba Na có đôi mắt sáng như vì sao đêm. Hùng tặng H'Nhân chiếc nhẫn làm từ vỏ đạn cao xạ, còn H'Nhân tặng anh một chiếc vòng cườm tự tay xỏ. "Cây kơ-nia này có rễ cắm sâu vào lòng đất, tình hai ta cũng thế, giặc không phá nổi đâu" – Hùng nói.
Thế rồi, một trận chất độc hóa học đi qua, cánh rừng kơ-nia rụng lá trơ trụi, biến thành "cánh rừng chết". Hùng cùng đơn vị hành quân sang mặt trận khác và mất liên lạc. Mười lăm năm sau ngày đất nước thống nhất, Hùng – lúc này tóc đã điểm bạc – quay trở lại vùng đất cũ. Cây kơ-nia năm xưa bằng một sức sống thần kỳ đã đâm chồi xanh lá trở lại. Và dưới gốc cây, H'Nhân đang ngồi dệt thổ cẩm, trên tay vẫn đeo chiếc nhẫn vỏ đạn đã xỉn màu. Họ nhìn nhau, không nói được lời nào, chỉ có giọt nước mắt hạnh phúc lăn dài trên những nếp nhăn thời gian.



