Cựu Thanh niên xung phong

Lời hẹn ước dưới gốc đa già

Dưới gốc đa già ở một làng quê thuộc Hà Tĩnh, có một lời hẹn ước đã được gửi lại cùng năm tháng. Cây đa ấy đã đứng đó từ rất lâu. Rễ buông chằng chịt, tán lá xòe rộng, che mát cả một khoảng sân. Bao thế hệ lớn lên, đi qua, rồi rời làng… nhưng cây vẫn ở lại, lặng lẽ chứng kiến mọi đổi thay.

Hà Tĩnh06/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Một buổi chiều năm ấy, dưới tán đa xanh, có hai người đứng bên nhau.

Anh chuẩn bị lên đường ra trận.
Cô đứng lặng, tay nắm chặt vạt áo.

Không có những lời hoa mỹ, không có hứa hẹn dài dòng. Chỉ là một câu nói giản dị:
“Đợi anh về.”

Cô gật đầu. Không khóc thành tiếng. Chỉ có ánh mắt dõi theo, sâu và dài như chính con đường anh sắp đi.

Họ chia tay dưới gốc đa.

Chiếc lá rơi xuống, xoay nhẹ trong gió, như ghi lại khoảnh khắc ấy.

Từ đó, mỗi chiều, cô lại ra đứng dưới tán cây. Có khi chỉ vài phút, có khi rất lâu. Nhìn về phía con đường đất dẫn ra đầu làng, nơi anh đã đi khuất bóng ngày nào.

Năm tháng trôi qua.

Chiến tranh kéo dài. Tin tức ít dần. Người đi, có người trở về, có người không. Nhưng cô vẫn đợi.

Cây đa già vẫn đứng đó, như một nhân chứng. Nó đã thấy những buổi chiều đầy hy vọng, rồi những buổi chiều lặng lẽ hơn. Đã nghe những lời hỏi han của người làng, rồi những tiếng thở dài không nói thành lời.

Có thể anh đã không trở về.
Có thể lời hẹn năm xưa đã mãi nằm lại nơi chiến trường.

Nhưng cô vẫn giữ lời.

Bởi với cô, lời hẹn dưới gốc đa không chỉ là một câu nói.
Đó là niềm tin.
Là ký ức.
Là một phần cuộc đời không thể buông bỏ.

Ngày nay, cây đa vẫn tỏa bóng. Người làng đi qua, đôi khi vẫn nhắc lại câu chuyện xưa – như một lời nhắc về một thời đã qua.

Dưới gốc đa già ấy,
không chỉ có rễ cây bám sâu vào đất,
mà còn có những lời hẹn ước
đã bám sâu vào lòng người –
dẫu thời gian có trôi qua bao lâu
cũng không thể phai mờ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn