Bài viết

"Lời hẹn ước dưới hầm chữ A"

Một ký ức nghẹn ngào về khoảnh khắc cuối cùng của bà Tuyết bên 10 cô gái Ngã ba Đồng Lộc trước trận bom định mệnh ngày 24/7/1968. Câu chuyện khắc họa vẻ đẹp tâm hồn của những cô gái tuổi đôi mươi: giữa cái chết cận kề vẫn lạc quan, yêu đời và khao khát hòa bình.

Ninh Bình03/05/2026Trương Thu Thảo (Đoàn Xã Quỳnh Lưu)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong ký ức của bà Nguyễn Thị Tuyết, mùa hè năm 1968 tại Hà Tĩnh là một chảo lửa đúng nghĩa. Không chỉ vì cái nắng cháy da miền Trung, mà vì hàng nghìn tấn bom đạn dội xuống mỗi ngày để ngăn chặn chi viện cho miền Nam.

Sáng ngày 24/7, không khí đặc quánh mùi thuốc súng. Tiểu đội 4 của Võ Thị Tần (gồm 10 cô gái) được lệnh ra hiện trường để san lấp hố bom sau một trận oanh tạc dữ dội của máy bay Mỹ. Bà Tuyết khi đó là người bạn thân thiết, thường xuyên cùng các chị em chia nhau bát cơm hẩm, củ sắn lùi.

Bà Tuyết kể lại với giọng run run:

"Trước khi ra trận địa, chị Tần còn cười bảo tôi: 'Tuyết ơi, chiều về gội đầu cho tao nhé, bồ kết tao treo sẵn ở vách hầm rồi'. Mấy đứa khác thì líu lo chuyện sau này hòa bình sẽ đi học sư phạm, đứa thì muốn về quê lấy chồng. Những đôi mắt ấy sáng lắm, chẳng ai nghĩ đến cái chết."

Lúc 16 giờ 30 phút, đợt bom thứ 15 trong ngày trút xuống. Một quả bom nổ sát miệng hầm chữ A nơi 10 cô gái đang trú ẩn. Đất đá sụt lở, vùi lấp tất cả.

Bà Tuyết cùng đồng đội điên cuồng dùng tay, dùng xẻng bới đất. Khi tìm thấy các chị, không ai còn thở. Chị Tần vẫn nắm chặt chiếc huy hiệu đoàn, chị Cúc thì nằm sâu nhất trong lòng đất, phải đến ngày thứ 3 mới tìm thấy.

Điều khiến bà Tuyết ám ảnh và xúc động nhất suốt đời chính là nồi nước bồ kết. Chiều hôm đó, nồi nước bồ kết bà đun sẵn cho các bạn đã nguội ngắt, nhưng những người bạn của bà đã mãi mãi nằm lại ở tuổi thanh xuân đẹp nhất. Bà chia sẻ rằng, "Hoa Lửa" không chỉ là tên một thời đại, mà là màu đỏ của máu hòa với màu tím của sim rừng Đồng Lộc, tạo nên một bản hùng ca bất tử.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn