Lời hẹn ước dưới tán cây Kơ-nia
Trước ngày nổ súng mở màn chiến dịch Tây Nguyên, Linh và Mai — hai chiến sĩ giao liên — đứng gác cùng nhau dưới một tán cây Kơ-nia cổ thụ. Đêm Tây Nguyên đại ngàn lộng gió, Mai nhìn lên bầu trời sao, khẽ hỏi: "Anh Linh, hòa bình rồi anh sẽ làm gì?"
Linh nhìn Mai, ánh mắt kiên định: "Anh sẽ về quê đưa mẹ vào đây, rồi anh dắt mẹ đến nhà xin cưới em. Mình sẽ dựng một ngôi nhà nhỏ ngay dưới chân ngọn núi này." Mai thẹn thùng gật đầu, hái một chiếc lá Kơ-nia ép vào lòng bàn tay Linh thay cho lời hẹn ước. Ngày chiến thắng 1975 vang dội, Linh trở lại cây Kơ-nia xưa nhưng Mai đã anh dũng hy sinh trong một trận dẫn đường cho xe tăng ta vào Buôn Ma Thuột. Linh đứng dưới bóng cây vĩ đại, lấy chiếc lá Kơ-nia khô úa trong túi áo ra khóc nghẹn ngào. Anh đã ở lại Tây Nguyên, tiếp tục sống và cống hiến trọn đời cho vùng đất mà người con gái anh yêu đã ngã xuống bảo vệ.



