LỜI HẸN ƯỚC DƯỚI TÁN RỪNG TRƯỜNG SƠN
Năm 1968, tuyến đường Trường Sơn chìm trong khói lửa. Ban ngày máy bay Mỹ quần thảo, ban đêm từng đoàn xe vẫn nối đuôi nhau vượt trọng điểm để chi viện cho miền Nam.
Ở một trạm giao liên giữa rừng sâu có hai người lính trẻ thường gặp nhau vào mỗi đêm đổi ca.
Anh là Nguyễn Văn Khải, chiến sĩ lái xe quê ở Nam Định.
Cô là Trần Thị Mai, nữ thanh niên xung phong quê Nghĩa Lộ, phụ trách san lấp hố bom trên tuyến đường 15A.
Họ quen nhau trong một đêm mưa rừng. Xe của Khải chết máy giữa đoạn cua trọng điểm vừa bị bom đánh. Mai cùng tổ thanh niên xung phong chạy tới giúp đẩy xe qua bùn lầy.
Lúc nghỉ bên vệ đường, Khải đưa cho Mai nửa chiếc lương khô cuối cùng rồi cười:
— “Con gái gì mà khỏe hơn cả lính lái xe.”
Mai vừa lau bùn trên mặt vừa đáp:
— “Không khỏe thì lấy ai vá đường cho các anh đi.”
Từ đó, cứ mỗi lần xe qua trạm, Khải lại tìm cách ghé vài phút. Khi thì đưa Mai cuốn sổ nhỏ, lúc là viên kẹo gừng anh để dành từ hậu phương. Còn Mai thường hái cho anh một nắm lá thuốc rừng chống sốt rét.
Tình yêu giữa chiến tranh giản dị đến lạ. Không có lời tỏ tình hoa mỹ, chỉ là những lần lặng lẽ chờ nhau giữa tiếng bom xa.
Một đêm tháng 7, đơn vị của Mai nhận nhiệm vụ san gấp đoạn đường vừa bị đánh phá để đoàn xe kịp vượt trước sáng. Bom rơi liên tục, đất đá tung kín mặt đường.
Mai cùng đồng đội lao ra giữa khói bụi cuốc từng nhát đất.
Đúng lúc ấy, đoàn xe của Khải xuất hiện ở phía chân đèo. Anh nhận ra bóng Mai dưới ánh pháo sáng. Chưa kịp gọi, một tiếng nổ chát chúa vang lên.
Quả bom nổ ngay mép đường.
Khải lao khỏi cabin chạy đến. Trong làn khói mù mịt, anh thấy Mai nằm bên miệng hố bom, máu thấm đỏ vai áo xanh thanh niên xung phong.
Mai gượng cười rất khẽ:
— “Đường… thông chưa anh?”
Khải nghẹn giọng:
— “Thông rồi… xe qua được rồi.”
Mai khẽ gật đầu, bàn tay nắm chặt chiếc khăn tay Khải tặng hôm trước.
Đêm ấy, đoàn xe vẫn tiếp tục vào Nam. Còn Mai mãi mãi nằm lại tuổi hai mươi giữa đại ngàn Trường Sơn.
Sau ngày đất nước thống nhất, Khải trở lại con đường năm xưa. Nơi khúc cua cũ giờ đã phủ đầy cây xanh. Ông đứng lặng rất lâu trước bia tưởng niệm thanh niên xung phong.
Trong túi áo người lính già vẫn còn giữ chiếc khăn tay màu xanh bạc màu theo năm tháng.
Có người hỏi vì sao ông không lập gia đình.
Khải chỉ nhìn về phía cánh rừng xa rồi nói nhỏ:
— “Có những lời hẹn… người ta giữ cả một đời.”


