LỜI HẸN ƯỚC GỬI LẠI TRƯỚC GIỜ RA TRẬN
LỜI HẸN ƯỚC GỬI LẠI TRƯỚC GIỜ RA TRẬN
Lịch sử khi đi qua những năm tháng bão đạn mưa bom thường được khắc họa bằng những gam màu trầm hùng của khói lửa, của tiếng súng gầm vang và sự khốc liệt nơi lằn ranh sinh tử. Thế nhưng, nếu chỉ có thế, trang sử ấy sẽ thiếu đi một nửa linh hồn. "Thời hoa lửa" vĩ đại và bất tử không chỉ bởi chí khí kiên cường của những người anh hùng, mà còn bởi nó được dệt nên từ những khoảng lặng vô cùng lãng mạn của tình yêu đôi lứa – một thứ tình yêu tinh khôi, trong trẻo nhưng được hòa quyện, kết tinh trọn vẹn trong tình yêu Tổ quốc bao la.
Giữa những ngày tháng sục sôi ấy, những bức thư tình thời chiến chính là cuốn biên niên sử bằng thơ, minh chứng cho một thế hệ thanh niên biết sống, biết chiến đấu và biết yêu một cách vĩ đại. Đó là những dòng chữ viết vội bằng bút mực trên mảnh giấy sổ úa màu, được bọc cẩn thận trong nhiều lớp nilon, dẫu nhòe đi vì vết bùn đất nơi chiến hào hay thấm đẫm giọt mồ hôi của những ngày hành quân, vẫn vẹn nguyên giá trị thiêng liêng.
Có những người lính tuổi mười chín, đôi mươi – cái tuổi mà ngày nay các bạn trẻ còn đang mải miết với những hoài bão cá nhân trên giảng đường – thì năm xưa, các anh đã ôm súng nằm dưới chiến hào, chờ đợi giờ nổ súng vào trận đánh quyết định. Ấy vậy mà, ngay trước khoảnh khắc đối mặt với tử thần, họ vẫn tranh thủ thứ ánh sáng nhập nhòe, chao đảo của những vệt pháo sáng trên bầu trời để viết thư về hậu phương. Đọc những dòng thư ấy, người ta không tìm thấy một lời than vãn về gian khổ, không một sự sợ hãi trước hiểm nguy. Các anh chỉ kể về những điều giản dị: về một nhánh hoa bưởi nhặt được bên đường hành quân mang theo hương vị quê nhà, về cánh rừng khộp rụng lá mùa khô, và đặc biệt là về lời hẹn ước ngày chiến thắng. Lời hẹn ước ấy thật đẹp và bình dị: ngày đất nước trọn niềm vui, họ sẽ dắt tay nhau qua những triền đê lộng gió, đón cái nắng thanh bình của quê hương.
Nhưng cao đẹp hơn cả, trong những bức thư ấy luôn gửi gắm một lời thề son sắt, một sự can trường đến thắt lòng: "Nếu anh có ngã xuống trước ngày độc lập, em hãy sống cả phần của anh, hãy tiếp tục kiên cường và nuôi dạy thế hệ sau thật tốt nhé..." Đó không phải là sự bi lụy, mà là biểu hiện cao nhất của sự hy sinh và lý tưởng sống vì đại cục.
Ở bên kia chiến tuyến, nơi hậu phương xa xôi, người con gái quê nhà vừa tay cày tay súng, vừa gói trọn nỗi nhớ nhung da diết để gửi ra tiền tuyến. Tình yêu của họ không ích kỷ, không nhỏ nhoi đòi hỏi sự gần gũi thông thường. Nó đã vượt thoát lên trên những nhu cầu cá nhân để trở thành một điểm tựa tinh thần vững chãi, một thứ sức mạnh vô hình nhưng vĩ đại, giúp người chiến sĩ vững tay súng, kiên cường vượt qua những trận mưa bom bão đạn khốc liệt nhất.
Đối với thế hệ đoàn viên Chi đoàn trường Mầm non Hướng Dương hôm nay, những bức thư thời hoa lửa ấy chính là những bài học bằng vàng về nhân sinh quan và lý tưởng sống. Sống trong một thời đại hòa bình, khi không còn phải lựa chọn giữa hạnh phúc riêng tư và độc lập dân tộc, chúng tôi hiểu rằng thanh xuân của mình chỉ thực sự rực rỡ và có giá trị khi nó được soi rọi bởi lý tưởng cao đẹp.
Là những đảng viên, những giáo viên mầm non mang trên mình sứ mệnh gieo mầm nhân cách, chúng tôi soi mình vào tình yêu và trách nhiệm của thế hệ cha anh để sống xứng đáng hơn. Từ những lời hẹn ước năm xưa, Chi đoàn trường Mầm non Hướng Dương nguyện biến lòng biết ơn thành hành động cụ thể, quyết tâm cống hiến hết mình cho sự nghiệp giáo dục, nuôi dạy thế hệ măng non tương lai bằng tình yêu liêm chính, trọn vẹn và trách nhiệm nhất, để ngọn lửa lý tưởng của thời hoa lửa mãi mãi được lưu giữ và cháy sáng qua các thế hệ mai sau.



