LỜI HẸN ƯỚC TRÊN ĐỈNH 468
Năm nào cũng vậy, cứ đến ngày giỗ trận 12 tháng 7, ông nội lại cùng bác Trần Văn Hùng bắt xe trở lại Hà Giang. Các bác không hẹn mà gặp, cùng nhau leo từng bậc thang bộ để lên tới Đài hương ở Điểm cao 468. Đứng giữa đất trời lộng gió, phóng tầm mắt nhìn về các điểm cao khốc liệt năm xưa như 685, 722, lòng các bác lại nghẹn ngào. Bác Hùng mắt rưng rưng, lấy từ trong ba lô ra một chiếc đài cassette nhỏ và một tập điều ước của các gia đình liệt sĩ....
Trong số những kỷ niệm về ngày trở lại chiến trường xưa, ông nội thường kể cho em nghe về một lời hẹn ước vô cùng thiêng liêng giữa những người lính còn sống và những người đã ngã xuống.
Năm nào cũng vậy, cứ đến ngày giỗ trận 12 tháng 7, ông nội lại cùng bác Trần Văn Hùng bắt xe trở lại Hà Giang. Các bác không hẹn mà gặp, cùng nhau leo từng bậc thang bộ để lên tới Đài hương ở Điểm cao 468. Đứng giữa đất trời lộng gió, phóng tầm mắt nhìn về các điểm cao khốc liệt năm xưa như 685, 722, lòng các bác lại nghẹn ngào. Bác Hùng mắt rưng rưng, lấy từ trong ba lô ra một chiếc đài cassette nhỏ và một tập điều ước của các gia đình liệt sĩ.
Bác Hùng bảo ông: “Hồi xưa ở trong chiến hào, anh em mình thèm nghe hát lắm, cứ ước hòa bình để được hát cho nhau nghe. Hôm nay mình về đây, phải hát cho các anh ấy nghe để các anh ấy đỡ lạnh lẽo .” Thế là, giữa không gian linh thiêng ấy, các cựu chiến binh tóc đã bạc phơ cùng nhau cất cao tiếng hát, những bài ca một thời hoa lửa vang vọng vào vách đá. Ông bảo em, Đài hương 468 bây giờ giống như ngôi nhà chung, là chốn đi về của linh hồn các chú, các bác liệt sĩ chưa thể quy tập. Tiếng hát ấy chính là lời gọi tha thiết, gọi vong linh đồng đội từ các bìa rừng, khe suối thẳm sâu hãy cùng về đây tụ họp, chuyện trò như những ngày còn chung một chiến hào sát cánh bên nhau.



