Lời hẹn ước tuổi đôi mươi
Lời hẹn ước tuổi đôi mươi
Lâm và Khánh là đôi bạn nối khố từ thuở còn để chỏm ở phố cổ Khâm Thiên, Hà Nội. Năm 1972, cả hai đang là sinh viên năm thứ hai đại học thì cùng viết đơn tình nguyện nhập ngũ bằng máu. Đêm trước ngày lên đường, hai chàng trai ngồi trên mái ngói ngắm bầu trời đêm Hà Nội loang loáng ánh đèn pha cao xạ. Lâm quay sang bảo Khánh:
“Này, tao với mày hẹn nhé. Hết chiến tranh, đứa nào còn sống phải quay lại trường học nốt. Nhất định phải lấy được bằng kỹ sư để về xây lại thành phố này”. Khánh đập tay vào vai Lâm: “Thằng nào nuốt lời làm cún!”.
“Này, tao với mày hẹn nhé. Hết chiến tranh, đứa nào còn sống phải quay lại trường học nốt. Nhất định phải lấy được bằng kỹ sư để về xây lại thành phố này”. Khánh đập tay vào vai Lâm: “Thằng nào nuốt lời làm cún!”.Họ cùng vào một tiểu đội, cùng hành quân vào chiến trường miền Nam. Nhưng chiến tranh vốn không có chỗ cho những lời hoa mỹ. Trong một trận chiến khốc liệt tại cao điểm biên giới, tiểu đội của họ bị bao vây.
Năm 1975, đất nước hoàn toàn thống nhất. Lâm trở về Hà Nội với một bên chân giả và những vết sẹo chằng chịt. Anh viết tiếp ước mơ dang dở, quay trở lại giảng trường Đại học Bách Khoa.



