Cựu chiến binh

Lời hẹn ước tuổi đôi mươi

Lời hẹn ước tuổi đôi mươi

Tây Ninh02/06/2026Trần Dương Bảo Châu (Xã Đoàn Bến Cầu)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lâm và Khánh là đôi bạn nối khố từ thuở còn để chỏm ở phố cổ Khâm Thiên, Hà Nội. Năm 1972, cả hai đang là sinh viên năm thứ hai đại học thì cùng viết đơn tình nguyện nhập ngũ bằng máu. Đêm trước ngày lên đường, hai chàng trai ngồi trên mái ngói ngắm bầu trời đêm Hà Nội loang loáng ánh đèn pha cao xạ. Lâm quay sang bảo Khánh:
“Này, tao với mày hẹn nhé. Hết chiến tranh, đứa nào còn sống phải quay lại trường học nốt. Nhất định phải lấy được bằng kỹ sư để về xây lại thành phố này”. Khánh đập tay vào vai Lâm: “Thằng nào nuốt lời làm cún!”.

Họ cùng vào một tiểu đội, cùng hành quân vào chiến trường miền Nam. Nhưng chiến tranh vốn không có chỗ cho những lời hoa mỹ. Trong một trận chiến khốc liệt tại cao điểm biên giới, tiểu đội của họ bị bao vây.Lâm và Khánh là đôi bạn nối khố từ thuở còn để chỏm ở phố cổ Khâm Thiên, Hà Nội. Năm 1972, cả hai đang là sinh viên năm thứ hai đại học thì cùng viết đơn tình nguyện nhập ngũ bằng máu. Đêm trước ngày lên đường, hai chàng trai ngồi trên mái ngói ngắm bầu trời đêm Hà Nội loang loáng ánh đèn pha cao xạ. Lâm quay sang bảo Khánh:
“Này, tao với mày hẹn nhé. Hết chiến tranh, đứa nào còn sống phải quay lại trường học nốt. Nhất định phải lấy được bằng kỹ sư để về xây lại thành phố này”. Khánh đập tay vào vai Lâm: “Thằng nào nuốt lời làm cún!”.Họ cùng vào một tiểu đội, cùng hành quân vào chiến trường miền Nam. Nhưng chiến tranh vốn không có chỗ cho những lời hoa mỹ. Trong một trận chiến khốc liệt tại cao điểm biên giới, tiểu đội của họ bị bao vây.

Năm 1975, đất nước hoàn toàn thống nhất. Lâm trở về Hà Nội với một bên chân giả và những vết sẹo chằng chịt. Anh viết tiếp ước mơ dang dở, quay trở lại giảng trường Đại học Bách Khoa.

Ngày nhận bằng tốt nghiệp kỹ sư loại ưu, Lâm không đi cùng gia đình. Anh mặc bộ quân phục cũ, ôm bó hoa huệ trắng bước vào lớp học vắng người. Lâm đặt tấm bằng kỹ sư và bó hoa lên chiếc bàn đầu tiên – vị trí mà Khánh thích ngồi nhất ngày xưa. Anh kéo một chiếc ghế trống bên cạnh, ngồi xuống và thì thầm: “Khánh ơi, tao giữ lời hứa rồi nhé. Bằng kỹ sư của tao và mày đây...”. Giữa giảng đường ngập tràn ánh nắng thời bình, Lâm bật khóc, giọt nước mắt của người lính kiên cường rơi xuống tấm bằng đại học, mang theo cả tuổi xuân rực lửa của hai người bạn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn