Cựu chiến binh

LỜI HẸN VỚI BIỂN

Tuyên Quang18/08/2026Xã Quản Bạ (Đoàn xã Quản Bạ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

LỜI HẸN VỚI BIỂN

Ngày còn nhỏ, Quân thường theo cha ra bờ biển mỗi buổi sáng.

Cha em là một ngư dân.

Mỗi lần nhìn những con tàu xa dần khỏi bờ, Quân lại hỏi:

— Cha ơi, họ đi đâu vậy?

Cha trả lời:

— Ra biển làm ăn.

Quân lại hỏi:

— Biển có gì mà ai cũng muốn ra đó?

Cha cười:

— Biển cho người ta cá, nhưng biển còn cho người ta một quê hương.

Quân chưa hiểu.

Nhưng câu nói ấy ở lại trong tâm trí em.


Năm Quân mười tám tuổi, anh quyết định nhập ngũ.

Ngày tiễn con, cha chỉ nói:

— Nếu đã chọn con đường này thì hãy cố gắng hết sức.

Quân gật đầu.

— Con sẽ nhớ lời cha.

Sau thời gian huấn luyện, Quân được phân công làm nhiệm vụ tại Trường Sa.

Lần đầu nhìn thấy đảo từ xa, anh đứng lặng.

Một mảnh đất nhỏ giữa biển xanh.

Trên đảo, lá cờ Tổ quốc tung bay trong gió.

Quân chợt nhớ lời cha:

“Biển còn cho người ta một quê hương.”


Cuộc sống trên đảo không dễ dàng.

Ngày nắng nóng.

Đêm gió mạnh.

Có những hôm biển động dữ dội.

Nhưng mọi người vẫn hoàn thành nhiệm vụ.

Quân dần quen với cuộc sống ấy.

Anh cũng có thêm những người bạn thân thiết.

Một tối, mọi người ngồi bên nhau.

Một chiến sĩ hỏi:

— Sau này hết thời gian công tác, cậu muốn làm gì?

Quân trả lời:

— Về quê làm việc với cha.

Người kia cười:

— Thế thì nhớ mời chúng tôi ăn cá nhé.

Mọi người cùng cười.

Không ai nghĩ rằng những câu chuyện bình dị ấy sẽ trở thành ký ức mà họ mang theo suốt đời.


Một ngày, Quân được tham dự buổi tưởng niệm các chiến sĩ đã hy sinh tại Gạc Ma.

Anh đứng trước những dòng tên.

Người chỉ huy nói:

— Ngày 14 tháng 3 năm 1988, 64 cán bộ, chiến sĩ Hải quân Việt Nam đã hy sinh.

Quân cúi đầu.

Anh đọc từng cái tên.

Trong đầu anh hiện lên hình ảnh những người lính trẻ.

Họ cũng từng có gia đình.

Có cha mẹ.

Có những lời hẹn.

Có những ước mơ.

Nhưng họ đã không thể trở về.

Quân nhìn ra biển.

Anh khẽ nói:

— Chúng tôi sẽ tiếp tục.


Tối hôm ấy, Quân viết thư cho cha.

“Cha à, hôm nay con hiểu câu nói ngày trước của cha.”

Anh viết tiếp:

“Biển không chỉ là nơi có cá. Biển còn là nơi có những người đang bảo vệ quê hương.”

Anh dừng bút.

Rồi viết:

“Con sẽ cố gắng để lời hẹn với biển không bao giờ quên.”


Nhiều năm sau, Quân trở về quê.

Cha anh đã già.

Hai cha con lại cùng đứng bên bờ biển.

Cha hỏi:

— Ngoài đảo thế nào?

Quân cười:

— Đẹp lắm cha.

— Có nhớ không?

— Có.

Cha nhìn con trai.

— Vậy sau này còn muốn quay lại không?

Quân nhìn ra biển.

— Nếu Tổ quốc cần, con sẽ đi.

Cha im lặng.

Rồi ông đặt tay lên vai con.

— Cha hiểu.


Quân sau đó trở thành giáo viên dạy lịch sử.

Trong lớp, anh thường kể cho học sinh về biển đảo Việt Nam.

Anh kể về những người lính.

Kể về Gạc Ma.

Kể về những người đã hy sinh.

Nhưng anh luôn nhắc học sinh:

— Chúng ta nhớ về những mất mát không phải để nuôi dưỡng lòng thù hận. Chúng ta nhớ để biết trân trọng hòa bình và hiểu trách nhiệm của mình.

Một học sinh hỏi:

— Chúng em có thể làm gì cho biển đảo?

Quân trả lời:

— Hãy học thật tốt. Hãy hiểu lịch sử. Hãy tôn trọng pháp luật. Và hãy trở thành những công dân có ích.

Anh nhìn cả lớp.

— Một đất nước mạnh bắt đầu từ những con người có trách nhiệm.


Cuối buổi học, Quân bước ra sân trường.

Lá cờ Tổ quốc đang bay.

Anh đứng nhìn thật lâu.

Trong lòng anh vang lên lời hẹn năm nào.

“Nếu Tổ quốc cần, con sẽ đi.”

Biển ở rất xa.

Nhưng lời hẹn ấy vẫn còn nguyên.

Bởi có những lời hẹn không dành cho một ngày.

Mà dành cho cả một đời.

Lời hẹn với biển là lời hẹn của mỗi thế hệ với quê hương. Gạc Ma ngày 14 tháng 3 năm 1988 với 64 cán bộ, chiến sĩ Hải quân Việt Nam hy sinh là một ký ức đau thương nhưng thiêng liêng. Thế hệ hôm nay cần tiếp nối bằng cách hiểu đúng lịch sử, trân trọng hòa bình, tuân thủ pháp luật và góp phần xây dựng đất nước đủ mạnh để bảo vệ chủ quyền biển đảo một cách hòa bình, kiên định và có trách nhiệm.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn