Anh hùng Lực lượng vũ trang

LỜI HẸN VỚI BÌNH MINH TRÊN SÔNG CỔ CÒ - YK7B

Bài viết là một bức thư tâm tình của người Đoàn viên thời đại mới gửi đến Anh hùng Mai Đăng Chơn – người chỉ huy trẻ tuổi đã hy sinh trong chiến dịch Mậu Thân 1968. Qua những hình ảnh biểu tượng như dòng sông Cổ Cò và màu áo xanh tình nguyện, tác giả bày tỏ lòng lòng biết ơn sâu sắc trước sự hy sinh thầm lặng để đổi lấy hòa bình cho Đà Nẵng hôm nay. Bức thư khẳng định sự kết nối giữa hai thế hệ: nếu ngày xưa chú dùng máu xương để giữ gìn đất nước, thì ngày nay tuổi trẻ nguyện dùng trí tuệ và nhi

Đà Nẵng29/04/2026Nguyễn Huỳnh Ngân (Trường Đại học Kỹ thuật Y - Dược Đà Nẵng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đà Nẵng, những ngày nắng rải mật trên những cung đường mang tên Mai Đăng Chơn...

Chú Mai Đăng Chơn kính yêu!

Cho phép cháu — một Đoàn viên thanh niên của thành phố bên sông Hàn — được gọi chú bằng một tiếng "Chú" thân thương, như cách mà những người con đất Quảng vẫn thường gọi nhau bằng cả sự thành kính và gần gũi. Chiều nay, cháu đứng bên bờ sông Cổ Cò, nơi những con sóng vẫn âm thầm kể chuyện về một thời hoa lửa. Nhìn dòng nước trôi êm đềm, cháu bỗng nhớ về những ngày tháng Mậu Thân 1968 rực lửa — nơi chú, người con ưu tú của Hòa Hải, đã hiến dâng trọn vẹn tuổi thanh xuân của mình cho độc lập của Tổ quốc.

Chú ơi, ngày ấy chú đi khi tuổi đời còn rất trẻ, khi bao khát vọng về một ngày Đà Nẵng thanh bình vẫn còn ấp ủ trong tim. Người ta kể rằng, chú không chỉ là một người chỉ huy quyết đoán trên chiến trường, mà còn là một người chú, người anh hiền hậu của bao chiến sĩ. Cháu cứ tự hỏi, điều gì đã khiến một người trẻ tuổi như chú có thể can trường đến thế trước lằn ranh sinh tử? Có lẽ, đó chính là tình yêu — một tình yêu lớn lao dành cho từng tấc đất quê hương, cho những rặng dừa, những mỏm đá Ngũ Hành Sơn đang oằn mình dưới bom đạn.

Hôm nay, cháu mặc trên mình màu áo xanh tình nguyện, đứng giữa một Đà Nẵng trẻ trung và rực rỡ ánh đèn. Những con phố rộng thênh thang, những nhịp cầu hiện đại nối đôi bờ vui... tất cả đều có bóng hình của sự hy sinh thầm lặng mà chú và đồng đội đã đổ xuống. Cháu hiểu rằng, màu xanh của áo Đoàn cháu mang hôm nay chính là sự tiếp nối của màu xanh hy vọng mà chú đã giữ gìn bằng cả máu xương mình.

Chú kính yêu,

Thanh niên chúng cháu bây giờ không còn phải cầm súng ra chiến trường, nhưng cuộc chiến của chúng cháu là cuộc chiến chống lại sự lạc hậu, là hành trình đưa hình ảnh Việt Nam ra thế giới. Mỗi khi thấy mỏi mệt hay chênh vênh trước những lựa chọn của cuộc đời, cháu lại nhìn về tấm gương của chú. Chú dạy cháu rằng: Sống không chỉ là tồn tại, mà là để lại một dấu ấn ý nghĩa cho đời. Dòng sông Cổ Cò vẫn chảy, và cái tên Mai Đăng Chơn của chú vẫn hằng ngày được nhắc lại trên những chuyến xe, trong những ngôi trường và trong cả nhịp sống hối hả của người dân Đà Nẵng. Chú không đi xa, chú chỉ đang hóa thân vào hình hài của thành phố này, vào nụ cười của những em thơ và vào niềm tự hào của chúng cháu — thế hệ kế tục. Viết thư cho chú, cháu không muốn dùng những lời lẽ đao to búa lớn. Cháu chỉ muốn thì thầm rằng: "Chú ơi, chú cứ yên nghỉ nhé! Ngọn lửa mà chú thắp lên từ vùng cát Hòa Hải năm xưa, giờ đây đang rực cháy trong tim của hàng vạn Đoàn viên chúng cháu. Chúng cháu sẽ sống, sẽ cống hiến và sẽ yêu đất nước này bằng tất cả sự thuần khiết nhất, như cách chú đã từng."

Cảm ơn chú, người anh hùng mang trái tim lửa, đã cho cháu hiểu thế nào là một tuổi trẻ rực rỡ nhất! Kính thương và biết ơn chú thật nhiều,

Một người cháu, người Đoàn viên của Đà Nẵng hôm nay,

Nguyễn Huỳnh Ngân.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn