LỜI HẸN VỚI MẸ
Một thanh niên trước ngày lên đường hứa với mẹ sẽ trở về, và lời hứa ấy trở thành nguồn động viên trong suốt những năm chiến đấu.
Trần Văn Lộc lớn lên trong một gia đình nông dân.
Cha mất sớm.
Mẹ anh một mình nuôi các con.
Ngày Lộc nhận nhiệm vụ lên đường, bà Sen chuẩn bị cho con một túi nhỏ.
Bà bỏ vào đó ít gạo rang và chiếc khăn tay.
Lộc hỏi:
“Mẹ không dặn con gì sao?”
Bà nhìn con.
“Chỉ cần con giữ mình.”
Lộc cười.
“Con sẽ về.”
Bà Sen không nói gì.
Bà biết con đường phía trước sẽ không dễ dàng.
Hai mẹ con đứng rất lâu trước cổng.
Lộc quay đi.
Đi được một đoạn, anh ngoái lại.
Mẹ vẫn đứng đó.
Anh giơ tay.
Bà cũng giơ tay.
Rồi bóng người khuất sau con đường.
Những tháng ngày sau đó, Lộc cùng đồng đội trải qua nhiều gian khó.
Có những đêm hành quân rất dài.
Có những ngày mưa rừng.
Có lúc anh nhớ nhà đến nao lòng.
Nhưng mỗi khi mệt mỏi, anh lại nhớ lời mẹ.
“Con sẽ về.”
Anh tự nhắc mình:
“Mình đã hứa.”
Có lần, Lộc bị sốt.
Đồng đội khuyên anh nghỉ lại.
Anh cố gắng điều trị rồi tiếp tục nhiệm vụ.
Anh giữ bên mình chiếc khăn mẹ đưa.
Nó đã cũ.
Nhưng mỗi lần nhìn thấy, anh lại có thêm động lực.
Sau nhiều năm, ngày hòa bình đến.
Lộc trở về làng.
Con đường cũ vẫn còn.
Cây đa đầu làng vẫn đứng đó.
Nhưng mái tóc mẹ đã bạc.
Bà Sen đang ngồi trước cửa.
Lộc đứng cách mẹ vài bước.
“Mẹ!”
Bà ngẩng lên.
Hai mẹ con nhìn nhau.
Bà không hỏi con đã trải qua những gì.
Chỉ nói:
“Con về thật rồi.”
Lộc quỳ xuống bên mẹ.
Anh nhớ lời hứa năm xưa.
Anh đã giữ được lời.


