LỜI HẸN VỚI QUÊ HƯƠNG
LỜI HẸN VỚI QUÊ HƯƠNG
LỜI HẸN VỚI QUÊ HƯƠNG
Trong những năm xa quê làm nhiệm vụ, cựu chiến binh Nguyễn Văn Sử luôn mang theo một mong ước giản dị: một ngày được trở về và nhìn thấy quê hương bình yên. Bác kể rằng mỗi khi có thời gian nghỉ, những người lính thường kể cho nhau nghe về quê nhà. Người nhớ cha mẹ, người nhớ vợ con, người nhớ cánh đồng, con sông và những con đường làng. Bác Sử thường nhắc đến quê hương Hồng Thái với những hình ảnh rất đỗi thân thuộc. “Lúc ấy tôi chỉ mong chiến tranh kết thúc, quê mình được bình yên, người dân được làm ăn. Mình đi xa cũng chỉ mong có ngày được về”, bác chia sẻ. Chính lời hẹn giản dị với quê hương đã trở thành động lực để bác cùng đồng đội vượt qua những ngày tháng khó khăn. Khi trở về, bác nhận thấy quê hương vẫn còn nhiều gian khó nhưng điều quý giá nhất là cuộc sống đã trở lại bình thường. Từ đó, bác luôn tâm niệm rằng người lính sau khi hoàn thành nhiệm vụ thì phải tiếp tục góp sức xây dựng quê hương bằng những việc phù hợp với khả năng của mình. Trong một buổi giao lưu với đoàn viên thanh niên, bác căn dặn: “Các cháu sinh ra trong thời bình là một điều may mắn. Hãy cố gắng học tập, làm việc và giữ gìn quê hương. Đừng để những gì thế hệ trước đã hy sinh trở nên vô nghĩa.” Một đoàn viên thanh niên thôn Hồng Thái chia sẻ rằng lời dặn của bác khiến các bạn nhận ra trách nhiệm của tuổi trẻ không chỉ là nhớ về lịch sử mà còn phải biến lòng biết ơn thành những việc làm cụ thể trong cuộc sống. Từ một lời hẹn giản dị của người lính năm xưa – mong quê hương được bình yên – thế hệ trẻ hôm nay càng hiểu rằng giữ gìn và xây dựng quê hương chính là cách thiết thực để tiếp nối những giá trị mà cha anh đã trao lại. Với bác Nguyễn Văn Sử, những năm tháng chiến đấu đã lùi xa, nhưng lời hẹn với quê hương thì vẫn còn nguyên giá trị: quê hương phải luôn là nơi để mỗi người nhớ về, gìn giữ và góp sức xây dựng.



