Lời hịch "Nhằm thẳng quân thù mà bắn"
Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước đầy gian khổ, có những con người đã biến cơ thể mình thành thành lũy, biến ý chí mình thành vũ khí sắc bén. Anh hùng Nguyễn Viết Xuân chính là một biểu tượng như thế – một người chiến sĩ dũng cảm đã tạc vào lịch sử hình tượng bất khuất bên mâm pháo cao xạ.
Nguyễn Viết Xuân sinh ra trong một gia đình nghèo tại vùng đất học Vĩnh Phúc. Tham gia quân đội từ tuổi đôi mươi, anh đã mang theo sự cần cù, chịu khó của người con đất bãi vào kỷ luật thép của quân đội. Tuy nhiên, tên tuổi của anh thực sự tỏa sáng rực rỡ nhất trong trận chiến khốc liệt tại vùng trời Cha Lo (Quảng Bình) vào tháng 11 năm 1964.Ngày hôm đó, bầu trời bị xé toạc bởi tiếng gầm rú của những phản lực Mỹ hiện đại, trút mưa bom xuống các trọng điểm giao thông. Giữa làn bom đạn mù trời, Nguyễn Viết Xuân với cương vị Chính trị viên đại đội đã đứng hiên ngang để chỉ huy. Một mảnh đạn nát vụn đã găm vào đùi anh, đau đớn đến tột cùng. Nhưng để không làm ảnh hưởng đến tinh thần chiến đấu của đồng đội và để đôi chân không trở nên vướng víu, anh đã đưa ra một quyết định phi thường: yêu cầu đồng đội dùng dao cắt bỏ phần chân bị thương của mình rồi tiếp tục băng bó, đứng vững trên mâm pháo.Chính trong giây phút sinh tử ấy, giữa tiếng nổ chát chúa của bom đạn, tiếng hô dõng dạc của anh đã vang lên, át cả tiếng động cơ máy bay: "Nhằm thẳng quân thù mà bắn!". Lời hô ấy như một luồng điện mạnh mẽ, truyền lửa vào tay súng của mỗi pháo thủ, biến sự đau thương thành sức mạnh căm hờn, khiến quân thù phải khiếp sợ trước những loạt đạn chính xác.Anh đã hy sinh khi tuổi đời còn xanh, nhưng lời hô ấy không hề tắt lịm. Nó đã trở thành khẩu hiệu hành động, thành phương châm sống và chiến đấu của toàn quân ta. Tinh thần của Nguyễn Viết Xuân không chỉ nằm ở chiến công bắn rơi máy bay Mỹ, mà còn nằm ở ý chí "thép", ở lòng tin tuyệt đối vào thắng lợi của dân tộc.Ngày nay, khi hòa bình đã lập lại trên khắp dải đất hình chữ S, lời nhắn nhủ của Nguyễn Viết Xuân vẫn như vang vọng đâu đó trong gió. Anh là minh chứng cho việc khi một con người có lý tưởng cao đẹp, họ có thể vượt qua mọi giới hạn của nỗi đau thể xác để bảo vệ bờ cõi quê hương. Tên anh mãi mãi là niềm tự hào, là bài ca chiến thắng vang vọng trong lòng mỗi người dân Việt Nam.



