Lời Hô Bất Tử Giữa Ngàn Mây
Câu chuyện tái hiện lại khoảnh khắc anh dũng của chính trị viên Nguyễn Viết Xuân trên trận địa pháo cao xạ miền Tây Quảng Bình năm 1964. Dù bị thương nát một bên đùi, anh vẫn kiên cường đứng vững, dùng lời hô đanh thép để dẫn dắt đơn vị bắn hạ máy bay phản lực Mỹ, bảo vệ bầu trời Tổ quốc.
Mùa thu năm 1964, đế quốc Mỹ mở rộng chiến tranh phá hoại ra miền Bắc, biến vùng đất lửa Quảng Bình thành một trong những tọa độ bị đánh phá khốc liệt nhất. Tại miền Tây Quảng Bình, khẩu đội pháo cao xạ của Đại đội 3 do chính trị viên Nguyễn Viết Xuân chỉ huy có nhiệm vụ bảo vệ bầu trời và các cung đường chi viện chiến lược.
Nguyễn Viết Xuân là một người con của quê hương Vĩnh Phúc. Ở tuổi ngoài hai mươi, anh sở hữu vóc dáng cao gầy nhưng tràn đầy nhiệt huyết, luôn sâu sát, động viên chiến sĩ giữ vững ý chí trước mọi thử thách của cuộc chiến sinh tử.
Sáng ngày 18 tháng 11, còi báo động phòng không rúc lên dồn dập. Bầu trời Quảng Bình đang yên ả bỗng chốc bị xé toạc bởi tiếng gầm rú của hàng chục chiếc máy bay phản lực F-4 "Con ma" và F-105 "Thần sấm" của địch. Chúng điên cuồng lao xuống, trút bom rải thảm và nã tên lửa xối xả vào trận địa của ta. Khói bom đen kịt bao phủ, mặt đất rung chuyển dữ dội, đất đá bay mù mịt làm che khuất tầm nhìn của các pháo thủ.
"Tất cả vào vị trí! Nhắm thẳng vào thằng đi đầu mà bắn!" — Giọng Nguyễn Viết Xuân vang lên dõng dạc qua tiếng nổ chát chúa.
Giữa lúc trận đấu pháo đang diễn ra căng thẳng, một loạt bom bi của địch nổ ngay sát mâm pháo nơi Nguyễn Viết Xuân đang đứng chỉ huy. Một mảnh bom lớn găm thẳng vào đùi phải của anh, làm nát một phần xương thịt. Máu tuôn ra xối xả, nhuộm đỏ cả ống quần cao sạ. Sức ép khủng khiếp khiến anh ngã khuỵu xuống đất.
Người y tá chiến trường hốt hoảng lao đến, định băng bó và đưa anh về tuyến sau. Nhưng Nguyễn Viết Xuân gạt phắt tay ra. Anh biết rằng, trong thời khắc nhạy cảm này, nếu người chỉ huy rời bỏ vị trí, tinh thần của cả trận địa có thể bị dao động dưới làn mưa bom bão đạn của kẻ thù.
Nén cơn đau xé lòng, Nguyễn Viết Xuân dùng hết sức bình sinh, một tay bám vào thành mâm pháo bằng thép, gượng đứng dậy bằng chiếc chân còn lại. Gương mặt anh tái mét vì mất máu, nhưng ánh mắt vẫn rực cháy một ý chí kiên định đến phi thường. Anh hướng về phía các pháo thủ đang lo lắng nhìn mình, giơ cao tay chỉ thẳng lên bầu trời, nơi bầy máy bay địch đang chuẩn bị bổ nhào đợt hai, và hét lớn:
"Nhắm thẳng quân thù mà bắn!"
Lời hô đanh thép, hào hùng ấy vang lên giữa tiếng bom đạn, xuyên qua làn khói súng khét lẹt, truyền một luồng điện yêu nước mạnh mẽ vào lồng ngực của từng chiến sĩ. Như được tiếp thêm sức mạnh thần kỳ, các pháo thủ lau vội nước mắt và bụi đất trên mặt, đạp cò pháo điên cuồng.
Đoàng! Đoàng! Đoàng!
Những loạt đạn pháo 37mm của Đại đội 3 gầm lên, đan thành một lưới lửa phòng không bủa vây lấy quân thù. Một chiếc F-105 của địch trúng đạn, bốc cháy ngùn ngụt như một bó đuốc lớn rồi lao đầu xuống vách núi xa xa. Đội hình tiêm kích Mỹ hoảng loạn trước sự can trường của những người lính phòng không, vội vã trút bom bừa bãi rồi tháo chạy ra biển.
Trận đánh kết thúc thắng lợi, bầu trời miền Tây Quảng Bình trở lại màu xanh yên bình. Nhưng người chính trị viên kiên cường Nguyễn Viết Xuân đã trút hơi thở cuối cùng ngay trên mâm pháo vì vết thương quá nặng. Anh hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ, nhưng lời hô của anh đã hóa thân vào sông núi.
"Nhắm thẳng quân thù mà bắn!" — Khúc tráng ca bất tử ấy đã trở thành khẩu hiệu hành động, ngọn hải đăng tinh thần dẫn đường cho toàn bộ các lực lượng phòng không - không quân Việt Nam suốt những năm tháng thời hoa lửa, bắn rơi hàng ngàn "thần sấm", "con ma" để bảo vệ toàn vẹn độc lập, tự do của Tổ quốc.



