Bài viết

Lời hô vang trên mâm pháo (1)

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, có một câu nói đã trở thành mệnh lệnh trái tim, là động lực tiếp thêm sức mạnh cho hàng vạn chiến sĩ cao xạ trên khắp các trận địa miền Bắc. Đó là lời hô của Anh hùng Nguyễn Viết Xuân: "Nhằm thẳng quân thù mà bắn!".

Tây Ninh20/05/2026Ngô Trương Hoàng Bách (Trường THCS AN HÒA - phường Trảng Bàng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, có một câu nói đã trở thành mệnh lệnh trái tim, là động lực tiếp thêm sức mạnh cho hàng vạn chiến sĩ cao xạ trên khắp các trận địa miền Bắc. Đó là lời hô của Anh hùng Nguyễn Viết Xuân: "Nhằm thẳng quân thù mà bắn!".

Nguyễn Viết Xuân sinh năm 1934 tại tỉnh Vĩnh Phúc. Ông nhập ngũ khi mới 18 tuổi và trở thành Chính trị viên của một đại đội pháo cao xạ. Trong cuộc chiến tranh phá hoại của không quân Mỹ đối với miền Bắc, đơn vị của ông có nhiệm vụ bảo vệ vùng trời tại các khu vực trọng yếu.

Ngày 18 tháng 11 năm 1964, trong một trận đánh ác liệt bảo vệ vùng trời miền Tây Quảng Bình, máy bay Mỹ ồ ạt kéo đến trút bom đạn xuống trận địa pháo của ta. Nguyễn Viết Xuân đã bị thương nặng: một mảnh đạn làm nát đùi phải của ông. Cơn đau thấu xương và sự mất máu khiến ông lịm đi, nhưng khi vừa tỉnh lại, việc đầu tiên ông làm không phải là gọi y tá, mà là quan sát trận địa.

Thấy các chiến sĩ có phần xao động trước hỏa lực quá mạnh của địch, Nguyễn Viết Xuân đã nén đau, đứng thẳng trên mâm pháo và hô vang khẩu lệnh đanh thép: "Nhằm thẳng quân thù mà bắn!".

Lời hô ấy như một luồng điện truyền khắp trận địa. Các pháo thủ nhìn thấy hình ảnh người chỉ huy dù bị thương nặng vẫn hiên ngang đứng vững, họ đã gạt bỏ mọi nỗi sợ hãi, bình tĩnh hiệu chỉnh kim chỉ nam, nã đạn chính xác vào lũ "giặc trời". Kết quả là đơn vị của ông đã bắn rơi nhiều máy bay Mỹ ngay trong trận đó.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn