Thân nhân liệt sĩ, người có công

LỜI HỒI ĐÁP SAU NỬA THẾ KỶ: NÉN HƯƠNG MUỘN VÀ TẤM BẰNG GHI CÔNG BÊN DÒNG BIÊN GIỚI "SỰ BÙ ĐẮP CỦA GIA ĐÌNH ÔNG HUỲNH VĂN DŨNG

An Giang24/04/2026Đoàn trường Cao Đẳng Nghề An Giang (Đoàn trường Cao Đẳng Nghề An Giang)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

LỜI HỒI ĐÁP SAU NỬA THẾ KỶ: NÉN HƯƠNG MUỘN VÀ TẤM BẰNG GHI CÔNG BÊN DÒNG BIÊN GIỚI

Trong cái nắng gắt gao của tháng Bảy miền biên viễn, tại xã Nhơn Hội (An Giang), có một cuộc gặp gỡ giữa quá khứ và hiện tại đã làm lay động hàng triệu trái tim. Đó là khoảnh khắc ông Huỳnh Văn Dũng run rẩy đón lấy tấm bằng "Tổ quốc ghi công" của người thân mình – Liệt sĩ Huỳnh Văn Tum.

Hòa bình đã lập lại gần 50 năm, nhưng với gia đình ông Dũng, cuộc chiến chỉ thực sự khép lại trọn vẹn vào chính mùa hè năm 2025 này.

Người nằm lại ngưỡng cửa hòa bình

Câu chuyện của Liệt sĩ Huỳnh Văn Tum đưa chúng ta ngược dòng thời gian về những ngày cuối cùng của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Năm 1975, khi cả dân tộc đang nín thở chờ đợi giờ phút khải hoàn, thì tại mảnh đất An Giang kiên cường, máu của những người con ưu tú vẫn đổ xuống. Anh ngã xuống khi tuổi đời còn xanh thẳm, ngay tại ngưỡng cửa của ngày toàn thắng. Sự hy sinh ấy là một nốt trầm bi tráng trong bản hùng ca của vùng đất An Giang "thời hoa đỏ". Suốt nhiều thập kỷ qua, dù tên anh đã khắc vào lòng đất mẹ, nhưng vì những thất lạc khách quan của thời chiến, một sự công nhận chính thức vẫn là niềm đau đáu khôn nguôi của những người ở lại.

Nửa thế kỷ miệt mài đi tìm sự công nhận

Ngồi trong căn nhà nhỏ tại xã biên giới Nhơn Hội, ông Huỳnh Văn Dũng nhân thân của liệt sĩ không giấu nổi những giọt nước mắt lăn dài trên gò má nhăn nheo. Đối với ông, việc tìm lại danh phận chính thức cho người thân không phải để nhận những chế độ ưu đãi, mà là để linh hồn người đã khuất được an lòng, để con cháu đời sau biết rằng cha ông chúng đã sống và chết vinh quang như thế nào. Hành trình ấy kéo dài gần 50 năm. Có những lúc hồ sơ tưởng chừng đi vào ngõ cụt, có những đêm trắng ông Dũng lật giở từng kỷ vật cũ mờ nhòe vết thời gian. Nhưng bằng ý chí của một gia đình cách mạng và sự tận tâm của các cán bộ chính sách tỉnh An Giang, công lý và sự tri ân cuối cùng đã mỉm cười.

Khoảnh khắc thiêng liêng giữa tháng Bảy tri ân

Lễ trao bằng "Tổ quốc ghi công" tại xã Nhơn Hội vào tháng 7/2025 không chỉ là một nghi thức hành chính. Đó là một sự thực thi công lý lịch sử khi tên của Liệt sĩ Huỳnh Văn Tum được xướng lên trang trọng, cả hội trường như lặng đi cầm tấm bằng đỏ chói trên tay, ông Huỳnh Văn Dũng nghẹn ngào: "Vậy là cuối cùng, anh tôi đã có tên trong sổ đỏ của nước nhà. Từ nay, nén hương thắp cho anh sẽ ấm áp hơn bao giờ hết."

Bức tranh "thời hoa đỏ" của An Giang giờ đây đã được tô điểm thêm một nét vẽ trọn vẹn. Những người như ông Dũng chính là gạch nối giữa hai thế hệ, giữ cho ngọn lửa tri ân không bao giờ tắt. Họ dạy chúng ta rằng: Tổ quốc không bao giờ quên bất cứ ai đã hy sinh vì mình, dù thời gian có lùi xa bao lâu đi chăng nữa. Tôi chợt nhận ra rằng, hòa bình không chỉ là không còn tiếng súng. Hòa bình còn là khi mỗi liệt sĩ đều được gọi tên, mỗi nỗi đau đều được xoa dịu bằng sự tri ân chân thành nhất. Tấm bằng "Tổ quốc ghi công" của gia đình ông Huỳnh Văn Dũng chính là lời khẳng định đanh thép về đạo lý "Uống nước nhớ nguồn" của dân tộc Việt Nam – một giá trị vĩnh cửu, bền bỉ như dòng sông Hậu hiền hòa chảy mãi qua đất và người An Giang.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn