Bài viết

Lời hồi đáp từ Tây Đô: Viết tiếp bản hùng ca của Anh hùng La Văn Cầu

Thạch Thị Ngọc Trân - Trường Tiểu học Thạnh Phú 1

Cao Bằng25/08/2026Trần Đức Tố Quyên (Đoàn xã Nhu Gia)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa những ngày tháng Sáu rực rỡ nắng vàng của vùng đất Tây Đô, khi tuổi trẻ Cần Thơ đang hăng hái viết tiếp những "Câu chuyện thời hoa lửa" để tri ân thế hệ cha anh, thì một tin buồn ập đến vào ngày 24/06/2026 khiến trái tim tôi bàng hoàng và bùi ngùi xúc động: Anh hùng, Đại tá La Văn Cầu đã mãi mãi rời xa cõi tạm. Sự ra đi của ông không chỉ là một mất mát lớn lao đối với dân tộc, mà còn để lại một khoảng trống khó lấp đầy trong lòng những người trẻ luôn xem ông là tượng đài bất tử của ý chí thép.

Ngược dòng thời gian về chiến dịch Biên giới Thu Đông năm 1950, hình ảnh chàng thanh niên người dân tộc Tày mới tròn 19 tuổi ấy đã tạc vào sử sách một dấu ấn bi tráng không thể phai mờ. Giữa trận đánh ác liệt tại đồn Đông Khê, khi bị trúng đạn nát một phần cánh tay phải và gãy xương mác tay trái, nỗi đau thể xác tận cùng đã không thể quật ngã được tinh thần quả cảm của ông. Vì lo sợ vết thương sẽ làm chậm bước tiến quân và ảnh hưởng đến quyết tâm phá đồn của đồng đội, ông đã đưa ra một yêu cầu can trường đến nghẹt thở: nhờ đồng đội dùng mác chặt đứt hẳn cánh tay phải bị thương của mình. Bằng cánh tay trái còn lại và sức mạnh phi thường từ lòng yêu nước, người anh hùng ấy vẫn kiên cường ôm chặt khối bộc phá nặng 12kg, băng qua mưa bom bão đạn để tiếp cận và phá tan lô cốt đầu cầu của kẻ thù, mở toang cửa thắng cho quân ta. Sau chiến tranh, trở về với đời thường, ông vẫn luôn giữ vững phẩm chất cao đẹp của “Bộ đội Cụ Hồ”, sống một cuộc đời giản dị, khiêm nhường và luôn dành tâm huyết để giáo dục truyền thống yêu nước cho thế hệ trẻ chúng tôi.

Giờ đây, khi người lính huyền thoại ấy đã đi vào cõi vĩnh hằng, tôi viết những dòng này với tất cả niềm tôn kính và lòng biết ơn sâu sắc. Dù ông không còn nữa, nhưng ngọn lửa từ khối bộc phá năm xưa và tinh thần của "cánh tay thép" La Văn Cầu sẽ mãi là ngọn hải đăng soi sáng con đường cống hiến của tuổi trẻ Tây Đô, nhắc nhở chúng tôi phải sống sao cho xứng đáng với những hy sinh vô bờ bến của thế hệ thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn