Lời hỏi thăm bất tử và sự ra đi anh dũng
Lời nói cuối cùng đi vào lịch sử và tấm lòng vô vị lợi dành cho sự nghiệp giải phóng dân tộc.
Ngay sau khi khẩu pháo dừng lại an toàn trên mép vực, các đồng đội trong khẩu đội vội vã lao đến. Trong ánh sáng mờ mịt của đêm núi rừng và ánh pháo sáng lập lòe, họ bàng hoàng nhận ra Tô Vĩnh Diện đang bị bánh pháo nặng hàng tấn đè lên người. Tình thế vô cùng nguy cấp, các chiến sĩ nén đau thương, tập trung toàn bộ sức lực dùng đòn bẩy và vai để nâng bánh pháo, đưa người chỉ huy của mình ra ngoài.
Tô Vĩnh Diện bị thương rất nặng: ngực bị nén chặt, xương sườn gãy và thân thể dập nát nghiêm trọng. Tuy nhiên, khi đồng đội bế ông lên, ánh mắt người khẩu đội trưởng trẻ tuổi vẫn ánh lên sự kiên định. Môi ông rung lên từng hồi, nhưng câu nói đầu tiên cất lên từ vòm họng thều thào không phải là tiếng kêu đau hay thắc mắc về vết thương của bản thân, mà là một câu hỏi hướng về tài sản chung của đơn vị: "Pháo có sao không, đồng chí?".
Đồng đội bật khóc nghẹn ngào, vội đáp: "Pháo an toàn rồi, đồng chí Diện ơi!". Nghe thấy câu trả lời ấy, một nụ cười thanh thản thoáng hiện trên gương mặt đầm đìa mồ hôi và máu của ông. Chỉ vài phút sau, do vết thương quá nặng, Tô Vĩnh Diện đã trút hơi thở cuối cùng trong vòng tay ôm chặt của các đồng chí, đồng đội ngay tại chân dốc Chuối.
Lời hỏi thăm ngắn ngủi trước lúc nhắm mắt của Tô Vĩnh Diện đã trở thành một trong những câu nói bất tử trong lịch sử Quân đội Nhân dân Việt Nam. Nó không chỉ thể hiện tình yêu sâu sắc với vũ khí, trang bị được nhân dân giao phó mà còn là minh chứng sống động nhất cho tinh thần đặt sự nghiệp cách mạng, tài sản của Tổ quốc vượt lên trên cả sự sống của chính mình.



