Cựu Thanh niên xung phong

Lời hứa bên ánh đèn

Câu chuyện kể về bà Hoàng Thị Luyến, một cô gái người Tày mới mười bảy tuổi ở Bắc Kạn, từng tham gia đội thanh niên xung phong phục vụ kháng chiến. Trong những đêm mưa rừng, giữa núi đá và bom đạn, bà cùng đồng đội đã giấu thương binh trong một hang đá nhỏ ở vùng Nà Tu, thay nhau thắp một ngọn đèn dầu để cứu sống những người lính. Nhiều năm sau, ngọn đèn ấy vẫn là ký ức không thể nào quên về lòng dũng cảm, tình quân dân và tinh thần bất khuất của con người Bắc Kạn trong thời hoa lửa.

Thái Nguyên01/04/2026Nông Thị Hồng Sắc (xã Quảng Bạch)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm thứ ba, cơn sốt của anh Phúc hạ dần. Vết thương bớt chảy máu. Đơn vị báo tin có thể chuyển anh về trạm an toàn trước rạng sáng.

Trước khi đi, anh Phúc gượng ngồi dậy, lấy từ túi áo ngực ra một mảnh giấy nhỏ đã nhàu.

“Chị Luyến… nếu lỡ em không qua khỏi ở chặng sau… chị gửi giúp em cái này…”

Bà giật mình:

“Không được nói gở. Anh sẽ sống.”

Anh cười yếu ớt:

“Thì cứ cho là phòng khi thôi. Nhưng em tin em còn sống… vì Bắc Kạn giữ em lại được rồi.”

Mảnh giấy chỉ có vài dòng nguệch ngoạc, ghi địa chỉ mẹ anh và một câu:

“Con còn sống là nhờ đồng bào và các chị trên núi cứu.”

Bà Luyến không nhận.

Bà đặt mảnh giấy lại vào túi áo anh rồi nói, giọng chắc nịch hơn cả chính mình:

“Anh tự cầm về. Tự anh đưa cho mẹ. Người Bắc Kạn đã giữ anh sống thì anh phải sống.”

Sau này, bà kể đó là lần đầu tiên trong đời bà nói một câu cứng rắn đến vậy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Lời hứa bên ánh đèn | Câu chuyện thời hoa lửa