Bài viết

Lời hứa bên bờ suối

Tây Ninh07/07/2026Lê Phước Sang (Kiến Tường, Tây Ninh)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong một lần đến thăm nhà một bác cựu chiến binh, tôi được nghe kể về tình bạn của hai người lính đã cùng nhau đi qua những năm tháng khốc liệt của chiến tranh. Bác nói rằng, giữa bom đạn, điều giúp người lính vững vàng không chỉ là lòng yêu nước hay ý chí chiến đấu, mà còn là những lời hẹn ước bình dị về một ngày trở về. Câu chuyện về Đức và Hùng đã để lại trong tôi nhiều xúc động.

Đức và Hùng là đôi bạn nối khố từ thuở còn chăn trâu, cắt cỏ trên những cánh đồng quê. Hai người lớn lên cùng nhau, rồi khi Tổ quốc gọi tên, họ lại cùng viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Từ ngày khoác lên mình màu áo lính, họ luôn sát cánh trong những chặng hành quân, cùng vượt núi, băng rừng và chia nhau từng nắm cơm, ngụm nước.

Một buổi trưa, sau nhiều ngày hành quân liên tục, đơn vị dừng chân nghỉ bên một con suối nhỏ giữa đại ngàn Trường Sơn. Dòng nước trong vắt len lỏi qua những tảng đá phủ đầy rêu xanh, mát lạnh và hiền hòa như mang theo hơi thở của quê hương. Sau bao ngày chỉ thấy khói súng và bụi đỏ, khung cảnh ấy khiến ai cũng cảm thấy lòng mình dịu lại.

Đức cúi xuống vốc nước rửa mặt. Những giọt nước mát xua đi phần nào mệt mỏi. Anh quay sang nhìn Hùng rồi cười thật tươi:

– Này, hòa bình rồi, đứa nào còn sống phải về dắt trâu ra đồng, rồi cưới vợ cho đứa kia nhé!

Hùng bật cười, đưa tay đấm nhẹ vào vai bạn:

– Vớ vẩn! Cả hai phải cùng về chứ!

Chỉ vài câu nói giản dị nhưng khiến cả hai cùng cười vang giữa núi rừng. Tiếng cười ấy trong trẻo như dòng suối đang róc rách chảy, mang theo biết bao hy vọng về ngày đất nước yên bình. Họ không nhắc đến chiến công, cũng chẳng nói về huân chương. Điều họ mong mỏi chỉ là được trở về quê cũ, được dắt trâu ra đồng như những ngày thơ bé, được nhìn thấy cha mẹ, người thân và sống một cuộc đời bình dị sau chiến tranh.

Bác cựu chiến binh kể rằng, từ sau buổi nghỉ chân ấy, lời hứa bên dòng suối luôn theo Đức và Hùng trong suốt những năm tháng chiến đấu. Mỗi lần đối mặt với bom đạn hay những cơn sốt rét rừng, họ lại nhắc nhau: “Phải sống để còn về quê.” Chính lời hẹn giản đơn ấy đã trở thành nguồn động viên lớn lao, tiếp thêm nghị lực để họ vượt qua những trận đánh ác liệt, những đêm hành quân đói rét và biết bao lần cận kề cái chết.

Nghe đến đây, tôi chợt nhận ra rằng, phía sau vẻ kiên cường của người lính là những ước mơ rất đỗi bình thường. Họ chiến đấu không chỉ để giành độc lập cho Tổ quốc, mà còn để gìn giữ quyền được sống trong hòa bình, được trở về với gia đình và quê hương.

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng lời hứa bên dòng suối năm nào vẫn còn nguyên giá trị. Đó là lời hứa của tình bạn son sắt, của niềm tin vào ngày mai và của khát vọng được sống. Chính những điều bình dị ấy đã tiếp thêm sức mạnh cho biết bao người lính trong thời hoa lửa, giúp họ vượt lên mọi gian khổ để viết nên bản anh hùng ca bất tử của dân tộc. Khi nhớ về họ hôm nay, tôi càng thêm trân trọng cuộc sống hòa bình và càng hiểu rằng, có những lời hứa tuy mộc mạc nhưng đủ sức nâng đỡ một con người đi qua cả một cuộc chiến.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn