Cựu chiến binh

LỜI HỨA BÊN CHIẾN HÀO

Tuyên Quang12/08/2026Xã Quản Bạ (Đoàn xã Quản Bạ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

LỜI HỨA BÊN CHIẾN HÀO

Trong một đêm mưa, hai người lính trẻ, Phúc và Dũng, ngồi cạnh nhau trong chiến hào.

Dũng lấy từ túi áo ra tấm ảnh gia đình.

— Khi hòa bình, tôi sẽ về cưới Lan.

Phúc cười:

— Vậy nhớ mời tôi.

— Nhất định.

Dũng nhìn về phía trước.

— Còn cậu?

Phúc im lặng một lúc rồi nói:

— Tôi chỉ muốn được về gặp mẹ.

Đêm ấy, họ chia nhau nửa ổ bánh mì.

Sáng hôm sau, trận chiến bắt đầu.

Tiếng súng kéo dài đến chiều.

Dũng bị thương nặng.

Phúc lao đến kéo bạn vào nơi an toàn.

Dũng nắm tay anh:

— Nếu tôi không về...

— Đừng nói vậy.

— Hứa với tôi.

Phúc im lặng.

Dũng đưa tấm ảnh gia đình cho anh.

— Mang về cho Lan.

Phúc gật đầu.

Đó là lần cuối hai người nói chuyện.

Dũng hy sinh ngay trong buổi chiều hôm ấy.

Sau chiến tranh, Phúc trở về.

Việc đầu tiên anh làm là tìm Lan.

Cô đang đứng trước hiên nhà.

Khi nghe tin Dũng không trở về, cô chỉ khóc.

Phúc đưa tấm ảnh cho cô.

— Cậu ấy giữ nó đến phút cuối.

Lan ôm tấm ảnh vào lòng.

— Anh ấy có nói gì không?

Phúc nhìn cô.

— Anh ấy nói rằng nếu còn sống, anh ấy nhất định sẽ cưới em.

Lan mỉm cười trong nước mắt.

— Vậy là anh ấy vẫn giữ lời.

Nhiều năm sau, Phúc trở lại ngôi làng.

Anh nhìn thấy một ngôi nhà nhỏ bên bờ sông.

Trước cửa có một cây hoa đỏ.

Lan đã có gia đình.

Bên cạnh cô là hai đứa trẻ.

Một đứa bé chạy đến hỏi:

— Chú là bạn của mẹ cháu ngày trước sao?

Phúc mỉm cười.

— Ừ.

Đứa trẻ hỏi:

— Chú có biết bố cháu không?

Phúc nhìn lên bầu trời.

— Biết.

Anh ngồi xuống bên hai đứa trẻ và kể cho chúng nghe về một người lính trẻ tên Dũng.

Anh kể rằng Dũng rất thích cười.

Rất sợ đau.

Rất nhớ mẹ.

Và rất yêu một cô gái tên Lan.

Anh kể đến chiều.

Trước khi rời đi, Phúc đặt một bông hoa lên bàn thờ người bạn.

— Tôi đã giữ lời.

Ngoài sân, cây hoa đỏ rung nhẹ trong gió.

Phúc quay lưng bước đi.

Anh biết mình đã già.

Nhưng lời hứa năm xưa vẫn còn nguyên.

Có những người bạn chỉ đi cùng ta một đoạn đường, nhưng tình đồng đội có thể đi cùng ta đến hết cuộc đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn