Bài viết

Lời Hứa Bên Hàng Cau Và Đôi Tay Thay Thế

Sau năm 1975, Quê hương ở miền Trung

Hưng Yên12/12/2025Đào Thị Huế (xã Chí Minh)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi kết hôn với anh Long vào năm 1970. Anh là lính thông tin, tham gia chiến đấu ở chiến trường Quảng Trị. Anh đi biền biệt, để lại tôi và đứa con gái nhỏ vừa biết đi.

Năm 1975, đất nước hoàn toàn giải phóng. Tôi hạnh phúc chờ anh về. Nhưng ngày anh trở về, tôi vừa mừng vừa đau xót. Anh Long trở thành thương binh hạng 1/4. Anh mất đi cả hai cánh tay trong một trận pháo kích cuối cùng, ngay trước ngày chiến thắng.

Anh trở về, mang theo một nỗi tuyệt vọng lớn. Anh không thể tự làm bất cứ điều gì.

Anh thường ngồi im lặng nhìn ra hàng cau xanh mướt trước sân. Đó là hàng cau mà hai vợ chồng tôi trồng chung trước khi anh đi. Anh đau đớn nói với tôi: "Mai ơi, anh thành người vô dụng rồi. Em hãy đi tìm hạnh phúc mới đi."

Nhìn người chồng kiên cường của mình giờ đây gục ngã về tinh thần, tôi biết, cuộc chiến mới của tôi vừa bắt đầu. Cuộc chiến không phải với bom đạn, mà là với sự tuyệt vọng.

Tôi tiến lại, nắm lấy hai cánh tay trống rỗng của anh, và nói với anh một lời hứa: "Anh Long à, em là đôi tay của anh. Anh là người hùng đã mang lại hòa bình cho đất nước, anh không bao giờ vô dụng! Anh hãy dùng khối óc và trái tim anh, em sẽ dùng đôi tay này để làm tất cả."

Từ ngày đó, cuộc sống của tôi thay đổi hoàn toàn.

Tôi trở thành đôi tay của anh. Tôi tập cho anh ăn, tập cho anh uống nước, tập cho anh viết bằng cách giữ bút chì vào khuỷu tay. Tôi chăm sóc con cái, làm ruộng, và còn học thêm nghề đan lát để kiếm thêm tiền.

Mỗi khi đi cấy ngoài đồng, tôi phải mang con gái theo. Tôi cắm nhanh một hàng mạ, rồi chạy về cho anh ăn, rồi lại chạy ra đồng cấy tiếp. Cả ngày tôi luôn trong trạng thái chạy đua với thời gian.

Có những đêm tôi mệt mỏi đến muốn khóc, nhưng khi nhìn thấy nụ cười động viên của anh Long, tôi lại thấy mình được tiếp thêm sức mạnh. Anh Long không đầu hàng. Anh bắt đầu dùng kinh nghiệm chiến trường để giúp đỡ công tác Đoàn, dạy cho thanh niên cách vượt khó và truyền đạt lại lý tưởng cách mạng.

Anh trở thành ngọn hải đăng tinh thần của cả khu phố, và tôi là người giữ ánh sáng cho ngọn hải đăng ấy.

Mãi sau này, hàng cau trước sân đã cao vút, cho ra những buồng quả trĩu nặng. Con gái tôi lớn lên, hiểu chuyện. Cháu thường xuyên phụ giúp tôi chăm sóc bố.

Một lần, con gái hỏi tôi: "Mẹ ơi, con thấy bố vẫn còn mạnh mẽ lắm!"

Tôi nhìn anh Long đang cười hiền hậu, và trả lời: "Đúng rồi con. Bố con mạnh mẽ, vì bố con có đôi tay thay thế của mẹ, và bố con giữ vững lời hứa bên hàng cau này."

Sự hy sinh của người thân liệt sĩ, thương binh không chỉ là mất mát mà còn là sự gánh vác, là lời hứa thiêng liêng về việc tiếp tục sống, tiếp tục cống hiến để làm trọn vẹn ý nghĩa của hòa bình.

Chào bạn. Chúng ta tiếp tục Câu Chuyện Số 18. Tôi xin được hóa thân trở lại thành Cựu Thanh niên xung phong, tập trung vào sự sáng tạo và khắc phục khó khăn trên tuyến đường chiến lược.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Lời Hứa Bên Hàng Cau Và Đôi Tay Thay Thế | Câu chuyện thời hoa lửa