Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

LỜI HỨA BỘ ĐỘI CỤ HỒ

Bắc Ninh16/06/2026NGUYỄN THỊ NHUNG3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm tháng chiến tranh đã lùi xa, nhưng trong ký ức của dân tộc Việt Nam vẫn còn nguyên vẹn hình ảnh người lính mang danh hiệu cao quý Bộ đội Cụ Hồ. Đó không chỉ là những con người cầm súng chiến đấu bảo vệ Tổ quốc mà còn là những người con của nhân dân, sống giản dị, chân thành, giàu lòng nhân ái và luôn giữ trọn lời hứa với đồng bào. Mỗi vùng quê trên dải đất hình chữ S đều lưu giữ những câu chuyện đẹp về những người lính năm xưa. Có những lời hứa được thực hiện ngay giữa khói lửa chiến tranh, có những lời hứa phải đợi đến hàng chục năm sau mới hoàn thành. Nhưng tất cả đều góp phần làm nên phẩm chất cao đẹp của Bộ đội Cụ Hồ – trung với nước, hiếu với dân, sẵn sàng hy sinh vì độc lập, tự do của Tổ quốc. Mùa đông năm 1968, tại một làng nhỏ ven sông ở miền Trung, đơn vị của anh bộ đội trẻ tên Thành dừng chân trước khi bước vào chiến dịch mới. Cả đơn vị được bà con nhường nhà ở tạm. Nhà anh Thành ở là nhà mẹ Hòa, một phụ nữ đã ngoài năm mươi tuổi, chồng mất sớm, một mình nuôi hai con nhỏ. Những ngày ở đó, anh Thành thường giúp mẹ Hòa gánh nước, chẻ củi, sửa lại hàng rào trước ngõ. Buổi tối, sau khi học tập, anh còn dạy hai em nhỏ tập đọc, tập viết dưới ánh đèn dầu leo lét. Ngày đơn vị lên đường, mẹ Hòa nắm chặt tay anh: – Các con đi mạnh giỏi nhé. Đánh thắng rồi nhớ trở về. Anh Thành xúc động đáp: – Mẹ yên tâm. Nếu con còn sống, nhất định sẽ trở lại thăm mẹ. Còn nếu con hy sinh, đồng đội con cũng sẽ thay con thực hiện lời hứa ấy. Đó chỉ là một lời nói giản dị trước giờ chia tay. Nhưng đối với người lính, lời hứa với nhân dân luôn thiêng liêng. Chiến tranh ngày càng ác liệt. Trong một trận chiến đấu bảo vệ trận địa, anh Thành đã anh dũng hy sinh. Trước lúc nhắm mắt, anh còn dặn đồng đội: – Nếu có dịp đi qua làng ấy, nhớ ghé thăm mẹ Hòa giúp tôi... Người đồng đội năm xưa tên Bình đã ghi nhớ điều đó. Sau ngày đất nước thống nhất, cuộc sống còn nhiều khó khăn. Anh Bình trở về quê hương, rồi tiếp tục công tác trong quân đội. Thế nhưng lời dặn của người đồng đội đã khuất vẫn luôn đau đáu trong lòng. Mãi đến hơn hai mươi năm sau, trong một chuyến công tác miền Trung, anh tìm về ngôi làng cũ. Mẹ Hòa lúc ấy tóc đã bạc trắng. Khi nghe anh Bình nhắc đến tên Thành, đôi mắt già nua bỗng đỏ hoe. – Nó không về được nữa phải không con? Anh Bình nghẹn ngào gật đầu. Rồi anh kể cho mẹ nghe về sự dũng cảm của Thành trong chiến đấu, về những lời cuối cùng trước lúc hy sinh. Mẹ Hòa lặng người đi rất lâu. – Mẹ biết mà. Những người lính của Bác Hồ đã hứa là không bao giờ quên dân. Ngày hôm ấy, anh Bình thay mặt người đồng đội đã khuất thắp nén hương trên bàn thờ gia đình và sửa lại mái nhà dột nát cho mẹ Hòa. Một lời hứa kéo dài hơn hai mươi năm cuối cùng cũng được thực hiện. Không chỉ trong chiến tranh, hình ảnh Bộ đội Cụ Hồ còn in đậm trong lòng nhân dân thời bình. Những năm xảy ra lũ lớn ở miền Trung, nước dâng cao cuốn trôi nhiều nhà cửa, tài sản. Trong đêm tối mịt mùng, tiếng loa của lực lượng cứu hộ vang lên giữa mưa bão. Những người lính trẻ bất chấp dòng nước xiết, chèo xuồng đưa từng cụ già, em nhỏ đến nơi an toàn. Có chiến sĩ ngâm mình hàng chục giờ trong nước lạnh để gia cố đê điều. Có người nhường phần lương khô cuối cùng cho trẻ nhỏ đang đói. Một em bé được cứu khỏi mái nhà ngập nước đã hỏi: – Chú bộ đội có mệt không? Người lính cười hiền: – Khi nào bà con an toàn thì chú mới yên tâm. Câu trả lời giản dị ấy chứa đựng biết bao trách nhiệm và tình thương. Ở bất cứ hoàn cảnh nào, lời hứa của Bộ đội Cụ Hồ vẫn không thay đổi: vì nhân dân phục vụ. Nhiều cựu chiến binh kể lại rằng, trong những năm kháng chiến chống Mỹ, người dân sẵn sàng nhường cho bộ đội bát cơm cuối cùng. Có những bà mẹ đào hầm bí mật che chở cán bộ. Có những em nhỏ làm liên lạc, dẫn đường cho bộ đội vượt qua vòng vây của địch. Đáp lại tình cảm ấy, người lính luôn coi dân như ruột thịt. Một đơn vị hành quân qua vùng đồng bằng Bắc Bộ đúng mùa gặt. Thấy bà con thiếu nhân lực vì thanh niên đã nhập ngũ, bộ đội tranh thủ thời gian nghỉ giúp dân gặt lúa, đắp bờ, vận chuyển thóc. Có cụ già xúc động nói: – Các chú vừa đánh giặc, vừa lo cho dân như con cháu trong nhà. Người đại đội trưởng mỉm cười: – Chúng cháu là bộ đội của dân mà cụ. Chính sự gắn bó máu thịt ấy đã tạo nên sức mạnh vô địch giúp dân tộc ta vượt qua những năm tháng cam go nhất của lịch sử. Hôm nay, chiến tranh đã lùi xa. Những người lính năm xưa có người đã trở về với mái ấm gia đình, có người nằm lại trên khắp các chiến trường. Nhưng danh hiệu Bộ đội Cụ Hồ vẫn tiếp tục được các thế hệ quân nhân gìn giữ và phát huy. Trong đại dịch, nhiều cán bộ, chiến sĩ rời gia đình nhiều tháng liền để làm nhiệm vụ tại các khu cách ly, chốt kiểm soát. Trong thiên tai, bão lũ, họ lại có mặt ở những nơi nguy hiểm nhất để cứu dân. Ở biên giới, hải đảo xa xôi, người lính vẫn ngày đêm canh giữ chủ quyền thiêng liêng của Tổ quốc. Dù hoàn cảnh thay đổi, lời hứa năm xưa vẫn còn nguyên giá trị: Trung thành với Đảng, tận tụy với nhân dân, sẵn sàng chiến đấu hy sinh vì độc lập, tự do của Tổ quốc, vì hạnh phúc của nhân dân. Đó không chỉ là lời tuyên thệ của người quân nhân mà còn là một chuẩn mực đạo đức cao đẹp được hun đúc qua nhiều thế hệ. Mỗi dịp tháng Bảy về, trên các nghĩa trang liệt sĩ, những bó hoa tươi lại được đặt trước từng phần mộ. Những đoàn học sinh đến thắp hương, lắng nghe câu chuyện về những người đã ngã xuống. Có em nhỏ hỏi: – Vì sao các chú bộ đội dám hy sinh như vậy? Người cựu chiến binh tóc bạc trả lời: – Vì các chú đã hứa với Tổ quốc và với nhân dân rằng sẽ bảo vệ đất nước bằng tất cả những gì mình có. Lời hứa ấy không được viết trên giấy, không cần những nghi thức cầu kỳ. Nó được chứng minh bằng máu, bằng nước mắt và bằng cả cuộc đời của biết bao thế hệ người lính. Ký ức dân tộc là dòng chảy của những hy sinh và cống hiến. Trong dòng chảy ấy, hình ảnh Bộ đội Cụ Hồ luôn tỏa sáng với những phẩm chất tốt đẹp: dũng cảm trong chiến đấu, khiêm nhường trong cuộc sống, nghĩa tình với đồng đội và son sắt với nhân dân. Những kỷ niệm đẹp về người lính sẽ còn được kể mãi trong mỗi gia đình, mỗi mái trường và trong trái tim của hàng triệu người dân Việt Nam. Đó là người chiến sĩ cõng em nhỏ vượt lũ, là anh bộ đội chia nắm cơm cuối cùng cho dân đói, là người đồng đội dành cả đời để thực hiện lời hứa với người đã khuất. Thời gian có thể làm phai mờ nhiều dấu vết của chiến tranh, nhưng không thể xóa nhòa những giá trị cao quý mà Bộ đội Cụ Hồ đã để lại. Đó là lòng yêu nước, tinh thần trách nhiệm, đức hy sinh và niềm tin mãnh liệt vào sức mạnh của nhân dân. Lời hứa Bộ đội Cụ Hồ vì thế không chỉ thuộc về quá khứ. Đó còn là ngọn lửa truyền thống soi đường cho các thế hệ hôm nay và mai sau, nhắc nhở mỗi người Việt Nam sống có trách nhiệm hơn với gia đình, cộng đồng và đất nước. Và trong sâu thẳm ký ức dân tộc, hình ảnh người lính với màu áo xanh giản dị vẫn luôn hiện hữu – gần gũi, ấm áp và đáng kính. Họ đã giữ trọn lời thề với Tổ quốc, để những mùa xuân hòa bình mãi mãi nở hoa trên quê hương Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn